Hà Nội: 20°C Hà Nội
Đà Nẵng: 24°C Đà Nẵng
TP Hồ Chí Minh: 26°C TP Hồ Chí Minh
Thừa Thiên Huế: 23°C Thừa Thiên Huế

Kỳ 2: Thầm lặng một tình yêu

LNV - Người ta nói làm nghề nào yêu nghề đó, ai không yêu thích công việc của mình thì khó có thể đi với nó đến cuối cùng. Ðiều này cũng đúng với nghề bánh tráng phơi sương.

Tôi đọc được trong giọng nói, nụ cười và ánh mắt của bà Bảy Rộng, cũng như của chị Thuỷ, chị Sáu Đương, bà Út... không chỉ có tình yêu mà còn có cả lòng biết ơn sâu sắc đối với cái nghề lao động nhọc nhằn đã cưu mang, bảo bọc cuộc sống gia đình mình suốt những tháng năm dài. Phải chăng, tình yêu ấy, mối quan hệ gắn bó ấy chính là nguồn năng lượng tiềm ẩn tạo nên sức sống dai dẳng, vững bền cho một làng nghề từng phải đối mặt với câu hỏi khó: làm gì để tồn tại và phát triển?


Tranh thủ thời gian rảnh tại nhà, chị Nhanh- ở khu phố Lộc Du mỗi ngày có thể tráng được 400- 500 bánh. Ảnh: Hồng Thắm

Bánh tráng phơi sương Trảng Bàng, cuốn với thịt heo luộc, rau sông... chấm nước mắm chua ngọt là món ăn dễ dàng khuất phục vị giác, khứu giác và cả thị giác của bất kỳ thực khách khó tính nào. Không chỉ ở Trảng Bàng, vốn nổi tiếng với những Hoàng Minh, Năm Dung, Út Huệ, Ông Cáo... mà nhiều nơi khác trong, ngoài tỉnh Tây Ninh cũng có các quán, tiệm sẵn sàng mê hoặc khách thập phương bằng món đặc sản bình dân đầy sức quyến rũ ấy.

Món ăn đã làm nên tên tuổi cho làng nghề hay chính làng nghề đã giúp cho món ăn bình dị thăng hoa? Cũng khó xác định. Nghề làm bánh tráng phơi sương Trảng Bàng đã được Nhà nước vinh danh, công nhận là di sản văn hoá phi vật thể quốc gia từ năm 2016. Nó cũng từng được truyền thông nước ngoài giới thiệu trên các kênh truyền hình lớn, có độ phủ sóng toàn cầu.

Tôi dám chắc, trước các thời điểm đó, các nghệ nhân chân chỉ hạt bột ở làng nghề bánh tráng phơi sương Trảng Bàng không thể tưởng tượng sẽ có một ngày có chuyện lạ lùng như vậy xảy ra. Bởi, họ nghĩ về nghề của mình đơn giản lắm. Bánh tráng thôi mà! Có phải cao lương mỹ vị gì đâu! Ai làm chẳng được! Nào có cần qua trường lớp đào tạo gì! Bà truyền cho mẹ, mẹ dạy cho con, con bày cho cháu... nghề nối nghề, nghiệp nối nghiệp, cứ vậy mà thành, theo kiểu gia truyền, đúng mô thức dân gian.

Với phần đông số hộ theo nghề bánh tráng nói chung, bánh tráng phơi sương nói riêng ở Trảng Bàng, đó chính là công việc mưu sinh chính yếu của họ. Là cái ăn, cái mặc hằng ngày. Là sự học hành của con cái. Cả thuốc thang lúc ốm đau, bệnh tật... Mặc dù, như lời chị Nhanh- người được kế thừa sự nghiệp tráng bánh từ mẹ đẻ của mình: “Nghề này không làm giàu được đâu, chủ yếu em muốn kiếm thêm chút đồng ra đồng vào, phụ ông xã lo kinh tế gia đình.

Ðược cái, tuy thu nhập không cao nhưng ổn định, căn cơ, lại không bị gò bó giờ giấc, có thể tận dụng thời gian rảnh tại nhà”. Vừa làm việc nhà, đưa rước con đi học, vừa tranh thủ tráng bánh, trung bình mỗi ngày chị Nhanh cũng làm được từ 400 đến 500 cái bánh tráng, bổ sung một khoản không đến nỗi tệ vào ngân quỹ gia đình. Bà Út, má chị khẳng định: xưa kia, chính nghề bánh tráng đã giúp bà nuôi cả 5 đứa con khôn lớn, nên người.

Ừ thì không giàu! Nhưng “sống được”! Theo nghề từ trẻ, nay tuổi cao, bà “rửa tay gác kiếm” sau khi chuyển giao nó lại cho con gái, chỉ thỉnh thoảng phụ giúp mấy việc lặt vặt. Tôi hỏi: theo nghề lâu thế, bà có thương nghề mình không? Bà đáp gọn: “Thương chớ sao không! Nhờ nó mà sống đó thôi”.

Với chị Thuỷ (khu phố Gia Huỳnh) đây là nghề “ăn chắc mặc bền”. Mấy chục năm về trước, khi mẹ chị còn sống, bà thường mua bánh tráng từ các lò đem về nướng, phơi sương rồi đem bán kiếm lời. Không may mẹ mất sớm, ở tuổi mười tám, đôi mươi, chị Thuỷ quyết định đắp lò tráng bánh, thay mẹ nuôi em, tự mình quán xuyến mọi công việc từ A đến Z, luôn cả khâu tiêu thụ sản phẩm.

Các em lớn lên, dần biết đỡ đần chị. Sáu chị em xúm xít với nghề, nương nhau mà lớn. Rồi ai cũng trưởng thành, có gia đình riêng. Họ kiếm sống bằng công việc khác trong khi chị vẫn chung thuỷ với nghề cũ. Chị có vẻ bằng lòng, thậm chí tự hào về công việc mình đã chọn: “Cực lắm! Nhưng tui không ngán! Chỉ tiếc, mấy đứa em nó không kiên trì được như mình”.

30 năm gắn bó với nghề, tràn đầy kinh nghiệm để làm ra những chiếc bánh tráng phơi sương ngon và đẹp, chị Thuỷ được nhiều khách hàng tin tưởng, tìm đến khi có nhu cầu. Thông thường, chị chỉ thực hiện việc tráng bánh, nướng bánh rồi đem giao cho vựa quen, để họ tự lo khoản phơi sương tiếp theo. Nhưng thỉnh thoảng cũng có khách hàng riêng lẻ, vì nghe tiếng mà tìm đến chị đặt hàng để gửi biếu người thân ở nước ngoài. Chị Thuỷ coi đó là niềm vui trong nghề.


Bánh sau khi phơi sương, được lựa chọn khá kỹ, xếp thành từng xấp, dùng kéo vanh tròn rồi mới cho vào bọc. Ảnh: Ð.H.T


Người ta nói làm nghề nào yêu nghề đó, ai không yêu thích công việc của mình thì khó có thể đi với nó đến cuối cùng. Ðiều này cũng đúng với nghề bánh tráng phơi sương. Như chị Sáu Ðương, chị Thuỷ, như bà Út, bà bảy Rộng... những người gần như cả đời mải mê, bận bịu làm bạn với thau bột, bếp lò, nồi hấp, vỉ phơi...

Từ bé đã quen với công việc tráng bánh của gia đình, năm 20 tuổi, bà Bảy Rộng đi lấy chồng, rồi theo chồng về chợ ở. Buôn bán không quen, chỉ sau một, hai năm, bà quyết định quay lại nghề tráng bánh thừa hưởng từ mẹ. Hồi đó, sống dưới chế độ cũ, chồng quanh năm trốn quân dịch, sau bị bắt nhốt khám Chí Hoà, bà Bảy phải gánh vác vai trò trụ cột gia đình, nuôi 6 đứa con bằng nghề tráng bánh.

Bà bảo: nghề này, phải thức khuya dậy sớm, ai sợ cực thì không theo được! Làm không có dư đâu nhưng cũng không đói khổ! Không nhờ nó, bà làm sao chống đỡ nổi gánh nặng cơm áo gạo tiền suốt 60 năm qua? Nghề đã thành nghiệp mất rồi. Vì thế, khi tuổi đã cao, bà vẫn không muốn từ bỏ. Mãi 4 năm gần đây bà mới chịu ngưng việc do bị bệnh về mắt. Nghỉ tráng bánh, bà lại chuyển sang nghề nướng bánh.

Ðể nướng xong một thiên bánh (1.000 cái) bà phải bắt tay làm từ 3 giờ khuya cho đến 8-9 giờ sáng, được trả công 80.000 đồng. Không bao nhiêu nhưng bà vẫn vui vì thấy mình còn lao động được, còn làm ra tiền được, sâu xa hơn là còn giữ được mối dây liên hệ với cái nghề mình yêu mến, khó lòng từ bỏ. Giọng bâng khuâng, bà nhắc về những kỷ niệm xưa- hơn 40 năm rồi vẫn chưa phai mờ trong ký ức...

Hồi đó, nhiều khách hàng đặt bánh tráng để gửi cho bạn bè, người thân ở nước ngoài. Nhưng thời mới giải phóng, cuộc sống còn bề bộn khó khăn, kiếm miếng vải làm khuôn tráng (phải là loại vải xá xị, có độ trơn, độ khít để không lọt bột) cũng không ra, bà Bảy loay hoay hoài chẳng biết làm sao. Ông khách đặt hàng- vốn là chủ tiệm vàng, cũng là người quen, giúp bà gỡ bí bằng cách: giao hẳn chiếc áo dài trắng của mình cho bà, để... khoét lấy cái lưng áo mà xài. Chuyện lâu rồi, bà Bảy vẫn cứ nhớ mãi. Bà cụ tuổi gần 80 lại cười hịch hạc, ước: “Nếu được trở lại tuổi... 70, nhất định tui sẽ quay lại nghề tráng bánh. Vì sao hả? Vì thích, cháu ơi!”.

Ở làng nghề bánh tráng phơi sương, tôi cũng đã được nghe những sẻ chia đầy tâm trạng: “Lớp nhỏ bây giờ, chúng nó không chịu theo nghề. Tụi nó còn xúi bà, xúi mẹ nghỉ làm bánh tráng đi! Nghề gì cực quá, lại chẳng được bao nhiêu tiền”. Hay: “Bánh tráng làm ra bao nhiêu là hết bấy nhiêu. Nhiều lúc người ta đặt hàng mà mình làm không kịp. Nhưng có nhiêu làm nhiêu, tui không muốn phát triển ra thêm. Thứ nhất, không có vốn đầu tư. Thứ hai, mình cũng có tuổi tác rồi, sợ ít năm sau không còn làm nổi, trong khi con cháu trong nhà chúng nó chỉ muốn đi làm nhà máy, xí nghiệp, chẳng mặn mà gì cái nghề bánh tráng phơi sương đã nuôi chúng nên vóc, nên hình”.

Chị Sáu Ðương- người được mời trình diễn tay nghề tại lễ hội nghề làm bánh tráng phơi sương Trảng Bàng lần này, không ngại bày tỏ: chị bắt đầu tráng bánh từ khi mới lớn. Trước chị từng có tới 2 lò tráng, nhờ có các con phụ giúp nên mỗi ngày chị làm ra hơn cả thiên bánh. Khi các con chị trưởng thành, họ đâm... ngán cái nghề cực nhọc của mẹ nên mỗi người rẽ sang một hướng đi khác. Giờ chị Sáu không dám làm nhiều, mỗi ngày chỉ cho ra lò 600 bánh. “Là do một mình làm không xuể, chớ bánh ra bao nhiêu cũng có chỗ tiêu thụ”. Xem ra, người phụ nữ tuổi lục tuần vẫn còn “mặn” nghề mình lắm lắm.


Nướng bánh, đôi bàn tay phải thật nhanh, lật đều để bánh trắng, klhông bị cháy. Ảnh: Ð.H.T


Tôi đọc được trong giọng nói, nụ cười và ánh mắt của bà Bảy Rộng, cũng như của chị Thuỷ, chị Sáu Ðương, bà Út... không chỉ có tình yêu mà còn có cả lòng biết ơn thầm lặng mà sâu sắc đối với cái nghề lao động nhọc nhằn đã cưu mang, bảo bọc gia đình mình suốt những tháng năm dài.

Phải chăng, tình yêu ấy, mối quan hệ gắn bó ấy chính là nguồn năng lượng tiềm ẩn tạo nên sức sống dai dẳng, vững bền cho một làng nghề từng phải đối mặt với câu hỏi khó: làm gì để tồn tại và phát triển? Một lời giải trọn vẹn, thoả đáng chừng như nằm ngoài khả năng, tầm tay với của những người thợ thủ công, chỉ quen dồn sức vào đôi tay lao động cần cù, cố giữ cho ngọn lửa làng nghề ông bà, mẹ cha để lại đừng bao giờ lụi tắt.

Theo Nhất Phượng

Tin liên quan

Tin mới hơn

Sắc thổ cẩm Tây Nguyên bền bỉ cùng năm tháng

Sắc thổ cẩm Tây Nguyên bền bỉ cùng năm tháng

LNV - Giữa không gian buôn làng ở Lâm Đồng, những nghệ nhân tâm huyết như Bon Niêng K’Glòng vẫn ngày ngày truyền lửa nghề dệt cho thế hệ trẻ. Từ đôi tay khéo léo của phụ nữ Cơ Ho và Mạ, những tấm thổ cẩm mang sắc màu núi rừng tiếp tục hiện diện trong đời sống, lễ hội và mở ra cơ hội phát triển du lịch, kinh tế cho buôn làng.
Nếp váy vùng cao và hành trình giữ hồn văn hóa Mông

Nếp váy vùng cao và hành trình giữ hồn văn hóa Mông

LNV - Giữa nhịp sống đổi thay từng ngày ở vùng cao Tây Bắc, khi quần áo may sẵn ngày càng phổ biến, tại nhiều bản làng của Điện Biên, đồng bào Mông vẫn lặng lẽ gìn giữ nghề thêu, may trang phục truyền thống. Những nếp váy xòe rực rỡ, những đường kim mũi chỉ tỉ mỉ không chỉ tạo nên vẻ đẹp đặc trưng mà còn là “ngôn ngữ” văn hóa truyền đời của cộng đồng.
Nghệ nhân gìn giữ và lan tỏa tinh hoa ẩm thực Hà Thành

Nghệ nhân gìn giữ và lan tỏa tinh hoa ẩm thực Hà Thành

LNV - Sau nửa thế kỷ phục vụ trong Quân đội, bà Nguyễn Thị Hiền trở về đời thường và lặng lẽ gìn giữ món bún ốc nguội gia truyền giữa lòng Hà Nội. Từ ký ức phố cổ đến căn bếp nhỏ ở Tây Hồ, bà không chỉ nấu một món ăn mà còn truyền đi phong vị thanh lịch và tinh tế của ẩm thực Hà thành.
500 năm giữ lửa nghề đúc đồng giữa lòng Hà Nội

500 năm giữ lửa nghề đúc đồng giữa lòng Hà Nội

LNV - Nằm trên bán đảo nhô ra hồ Trúc Bạch (Hà Nội), Ngũ Xã là một trong những làng nghề thủ công tiêu biểu của kinh thành Thăng Long xưa. Trải qua gần 500 năm hình thành và phát triển, làng đúc đồng Ngũ Xã không chỉ lưu giữ kỹ nghệ tinh xảo mà còn góp phần tạo nên nhiều tác phẩm đồng đồ sộ, in dấu trong không gian văn hóa tâm linh Việt Nam.
Phụ nữ Thượng Lâm gìn giữ và nâng tầm nghề dệt thổ cẩm

Phụ nữ Thượng Lâm gìn giữ và nâng tầm nghề dệt thổ cẩm

LNV - Những năm qua, phụ nữ xã Thượng Lâm (Tuyên Quang) đã đẩy mạnh tuyên truyền, hỗ trợ hội viên phát triển nghề dệt thổ cẩm truyền thống. Từ chỗ phục vụ nhu cầu sinh hoạt trong gia đình, thổ cẩm Thượng Lâm từng bước trở thành sản phẩm hàng hóa đặc trưng, góp phần tạo việc làm, nâng cao thu nhập và thúc đẩy phát triển du lịch địa phương.
Làng bột Tân Dương: Chuyển mình bằng công nghệ, nâng tầm nghề trăm năm

Làng bột Tân Dương: Chuyển mình bằng công nghệ, nâng tầm nghề trăm năm

LNV - Với hơn một thế kỷ hình thành và phát triển, Làng bột Tân Dương (Đồng Tháp) đang từng bước khẳng định vị thế bằng việc ứng dụng khoa học công nghệ vào sản xuất. Sự kết hợp giữa gìn giữ nghề truyền thống và đổi mới công nghệ không chỉ nâng cao chất lượng sản phẩm mà còn mở rộng thị trường trong nước và xuất khẩu, hướng tới phát triển bền vững.

Tin khác

Phú Hòa Đông chuyển mình để gìn giữ và phát triển nghề bánh tráng

Phú Hòa Đông chuyển mình để gìn giữ và phát triển nghề bánh tráng

LNV - Giữa nhịp sống sôi động của vùng ngoại thành TP.HCM, làng nghề bánh tráng Phú Hòa Đông (xã Phú Hòa Đông) vẫn đỏ lửa mỗi ngày. Từ những gian bếp nhỏ thủ công đến các nhà xưởng hiện đại, người dân nơi đây không chỉ bền bỉ gìn giữ nghề truyền thống hơn 80 năm mà còn đưa bánh tráng Phú Hòa Đông vươn xa tới hàng chục quốc gia trên thế giới.
Nghệ nhân giữ nhịp cồng chiêng K’ho giữa đại ngàn

Nghệ nhân giữ nhịp cồng chiêng K’ho giữa đại ngàn

LNV - Hơn nửa thế kỷ gắn bó với tiếng chiêng buôn làng, Nghệ nhân Ưu tú K’Brel (xã Bảo Thuận, Lâm Đồng) vẫn lặng lẽ giữ nhịp cồng chiêng K’ho bằng tất cả tâm huyết. Từ những đêm hội bên bếp lửa tuổi thơ đến các lớp truyền dạy cho thanh niên hôm nay, ông trở thành cầu nối bền bỉ giữa di sản và thế hệ kế cận.
Đồ mây tre đan lên ngôi trong xu hướng tiêu dùng hiện đại

Đồ mây tre đan lên ngôi trong xu hướng tiêu dùng hiện đại

LNV - Những năm gần đây, cùng với xu hướng tiêu dùng hướng tới sự an toàn và thân thiện với môi trường, các sản phẩm mây tre đan ngày càng được quan tâm lựa chọn. Với ưu điểm sử dụng nguyên liệu tự nhiên và phù hợp với nhiều không gian sinh hoạt, đồ mây tre đan đang dần khẳng định vị trí trên thị trường, đáp ứng nhu cầu tiêu dùng theo hướng bền vững hiện nay.
Nghề vẽ tranh gương xứ Huế

Nghề vẽ tranh gương xứ Huế

LNV - Giữa dòng chảy mỹ thuật truyền thống, tranh gương Huế vẫn lặng lẽ tồn tại như một loại hình đặc biệt với kỹ thuật “vẽ mặt trái, nhìn mặt phải”. Từ những lớp thợ gốc Hoa ở Bao Vinh xưa đến người nghệ nhân hôm nay, hành trình gìn giữ dòng tranh cung đình này là câu chuyện của sự kiên nhẫn, tinh tế và nỗ lực bảo tồn di sản.
Thủ Độ giữ hồn nghề mộc: Vinh danh 5 nghệ nhân, lan tỏa tinh hoa Đất Tổ

Thủ Độ giữ hồn nghề mộc: Vinh danh 5 nghệ nhân, lan tỏa tinh hoa Đất Tổ

LNV - Sáng ngày 4.3, trong không khí trang nghiêm và ấm áp đầu xuân, làng nghề mộc Thủ Độ (xã Vĩnh Phú, tỉnh Phú Thọ) long trọng tổ chức Lễ Báo công – Lễ tạ Đức Thánh Hoàng làng, đồng thời chúc mừng 5 nghệ nhân của làng vinh dự được phong tặng danh hiệu “Nghệ nhân Làng nghề Việt Nam” lần thứ XII do Hiệp hội Làng nghề Việt Nam tổ chức.
Lai Vung gìn giữ và phát triển làng nghề truyền thống gắn với sinh kế bền vững

Lai Vung gìn giữ và phát triển làng nghề truyền thống gắn với sinh kế bền vững

LNV - Phát huy lợi thế các nghề tiểu thủ công nghiệp và làng nghề lâu đời, xã Lai Vung (Đồng Tháp) đang từng bước bảo tồn giá trị truyền thống gắn với phát triển kinh tế địa phương. Từ nghề làm nem Lai Vung đến làng nghề dệt chiếu Định Yên, nhiều mô hình sản xuất không chỉ giữ gìn bản sắc văn hóa mà còn tạo việc làm ổn định, nâng cao thu nhập cho người dân nông thôn.
Những cánh chuồn chuồn tre ở làng nghề Thạch Xá

Những cánh chuồn chuồn tre ở làng nghề Thạch Xá

LNV - Những ngày đầu xuân năm Bính Ngọ, làng nghề chuồn chuồn tre Thạch Xá (xã Tây Phương, Hà Nội) rộn ràng không khí sản xuất, mở đầu một năm mới đầy kỳ vọng. Từ món đồ chơi dân gian giản dị, chuồn chuồn tre hôm nay đã trở thành sản phẩm thủ công mỹ nghệ đặc trưng, góp phần giữ gìn bản sắc văn hóa và tạo sinh kế bền vững cho người dân địa phương.
Nghề thổ cẩm giữa đại ngàn Pù Luông

Nghề thổ cẩm giữa đại ngàn Pù Luông

LNV - Nằm giữa vùng lõi Khu bảo tồn thiên nhiên Pù Luông (Thanh Hóa), làng dệt thổ cẩm bản Lặn vẫn bền bỉ gìn giữ nghề truyền thống của người Thái suốt hơn hai thế kỷ. Những khung cửi vang lên mỗi ngày không chỉ tạo nên sản phẩm thủ công tinh xảo mà còn lưu giữ hồn cốt văn hóa bản địa giữa đại ngàn.
Gốm Bình Đức - Di sản sống của người Chăm trước nguy cơ mai một

Gốm Bình Đức - Di sản sống của người Chăm trước nguy cơ mai một

LNV - Với kỹ thuật nặn gốm không dùng bàn xoay độc đáo, làng gốm Bình Đức (xã Bắc Bình, tỉnh Lâm Đồng) là một trong số ít nơi còn bảo tồn gần như nguyên vẹn phương thức chế tác cổ xưa của nhân loại. Tuy nhiên, sự suy giảm nghệ nhân và áp lực mưu sinh đang đặt di sản quý này trước nhiều thách thức cần được chung tay gìn giữ.
Gia Lai: Giỗ Tổ Làng nghề rượu Bàu Đá tri ân tiền nhân, gìn giữ hồn cốt “quốc tửu” xứ Nẫu

Gia Lai: Giỗ Tổ Làng nghề rượu Bàu Đá tri ân tiền nhân, gìn giữ hồn cốt “quốc tửu” xứ Nẫu

LNV - Ngày 28/2/2026 (nhằm ngày 12 tháng Giêng năm Bính Ngọ), tại miễu Bàu Đá, xóm Tân Long, thôn Cù Lâm, xã An Nhơn Tây, Hiệp hội rượu Bàu Đá Bình Định, tỉnh Gia Lai cùng bà con Làng nghề truyền thống rượu Bàu Đá trang trọng tổ chức Lễ giỗ Tổ thường niên.
Kiêu Kỵ trang trọng tổ chức Lễ Tế Tổ – Khai tràng, tôn vinh các thế hệ nghệ nhân quỳ vàng bạc

Kiêu Kỵ trang trọng tổ chức Lễ Tế Tổ – Khai tràng, tôn vinh các thế hệ nghệ nhân quỳ vàng bạc

LNV - Trong không khí phấn khởi chào mừng thành công Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XIV, kỷ niệm 96 năm Ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam (03/02/1930 – 03/02/2026) và đón Xuân Bính Ngọ 2026, thôn Kiêu Kỵ, xã Gia Lâm đã long trọng tổ chức Lễ Tế Tổ – Khai tràng – Vinh danh các thế hệ nghệ nhân nghề quỳ vàng bạc tại Nhà Tràng làng nghề.
“Lạp xưởng tươi Cần Giuộc” – Bước chuyển từ sản xuất truyền thống sang hiện đại

“Lạp xưởng tươi Cần Giuộc” – Bước chuyển từ sản xuất truyền thống sang hiện đại

LNV - Từ một món ăn dân dã, lạp xưởng tươi Cần Đước đang từng bước khẳng định vị thế trên thị trường bằng nền tảng pháp lý vững chắc, mô hình quản lý chuyên nghiệp và định hướng phát triển dài hạn – trở thành niềm tự hào của đặc sản Tây Ninh trong thời kỳ mới.
“Lạp xưởng tươi Cần Đước” – Khẳng định giá trị đặc sản Tây Ninh trên bản đồ ẩm thực Việt

“Lạp xưởng tươi Cần Đước” – Khẳng định giá trị đặc sản Tây Ninh trên bản đồ ẩm thực Việt

LNV - Giữa dòng chảy hội nhập và cạnh tranh ngày càng khốc liệt của thị trường nông sản – thực phẩm, việc xây dựng và bảo hộ thương hiệu không còn là lựa chọn mà trở thành yêu cầu tất yếu. Với đặc sản truyền thống mang đậm bản sắc Nam Bộ, “Lạp xưởng tươi Cần Đước” hôm nay không chỉ là một món ăn quen thuộc mà đang từng bước được định vị như một thương hiệu có giá trị pháp lý, giá trị kinh tế và giá trị văn hóa bền vững của tỉnh Tây Ninh và Nam Bộ.
GẠO AN KHƯƠNG – HỚN QUẢN: DẺO THƠM HẠT NGỌC QUÊ, ĐẬM NGHĨA TÌNH ĐẤT ĐỎ

GẠO AN KHƯƠNG – HỚN QUẢN: DẺO THƠM HẠT NGỌC QUÊ, ĐẬM NGHĨA TÌNH ĐẤT ĐỎ

LNV - Trên cánh đồng xã Tân Hưng, tỉnh Đồng Nai, lúa gạo không chỉ là cây trồng chủ lực mà còn là sinh kế gắn bó với nhiều thế hệ người dân nơi đây. Từ sản xuất dựa vào kinh nghiệm, người dân địa phương đã từng bước chuyển sang canh tác theo quy trình chuẩn hóa, hướng đến nâng cao chất lượng và kiểm soát truy xuất nguồn gốc sản phẩm. Trong bối cảnh đó, nhãn hiệu tập thể Gạo An Khương – Hớn Quản ra đời như một bước chuyển mình quan trọng trong hành trình nâng tầm giá trị hạt gạo quê.
BƯỞI DA XANH TÂN HIỆP – HỚN QUẢN: GIỮ MÀU MẬT NGỌT TRÊN VÙNG ĐẤT ĐỎ

BƯỞI DA XANH TÂN HIỆP – HỚN QUẢN: GIỮ MÀU MẬT NGỌT TRÊN VÙNG ĐẤT ĐỎ

LNV - Sáng sớm trên vùng đất đỏ bazan xã Tân Hiệp (nay là xã Tân Khai, tỉnh Đồng Nai), lớp sương mỏng còn đọng trên tán lá bưởi, phản chiếu ánh nắng đầu ngày lên những trái bưởi da xanh đang vào độ thu hoạch. Trái bưởi da xanh phát triển đồng đều, vỏ căng mịn, sắc xanh ánh vàng nhẹ – những đặc điểm cho thấy trái bưởi đã trải qua quá trình sinh trưởng và tích lũy dinh dưỡng tốt.
Xem thêm
Mới nhất Đọc nhiều
Sắc thổ cẩm Tây Nguyên bền bỉ cùng năm tháng

Sắc thổ cẩm Tây Nguyên bền bỉ cùng năm tháng

LNV - Giữa không gian buôn làng ở Lâm Đồng, những nghệ nhân tâm huyết như Bon Niêng K’Glòng vẫn ngày ngày truyền lửa nghề dệt cho thế hệ trẻ. Từ đôi tay khéo léo của phụ nữ Cơ Ho và Mạ, những tấm thổ cẩm mang sắc màu núi rừng tiếp tục hiện diện trong đời
Nếp váy vùng cao và hành trình giữ hồn văn hóa Mông

Nếp váy vùng cao và hành trình giữ hồn văn hóa Mông

LNV - Giữa nhịp sống đổi thay từng ngày ở vùng cao Tây Bắc, khi quần áo may sẵn ngày càng phổ biến, tại nhiều bản làng của Điện Biên, đồng bào Mông vẫn lặng lẽ gìn giữ nghề thêu, may trang phục truyền thống. Những nếp váy xòe rực rỡ, những đường kim mũi c
Nghệ nhân gìn giữ và lan tỏa tinh hoa ẩm thực Hà Thành

Nghệ nhân gìn giữ và lan tỏa tinh hoa ẩm thực Hà Thành

LNV - Sau nửa thế kỷ phục vụ trong Quân đội, bà Nguyễn Thị Hiền trở về đời thường và lặng lẽ gìn giữ món bún ốc nguội gia truyền giữa lòng Hà Nội. Từ ký ức phố cổ đến căn bếp nhỏ ở Tây Hồ, bà không chỉ nấu một món ăn mà còn truyền đi phong vị thanh lịch v
Nhộn nhịp mùa xuống giống hoa, cây cảnh sau Tết

Nhộn nhịp mùa xuống giống hoa, cây cảnh sau Tết

LNV - Sau kỳ nghỉ Tết Bính Ngọ 2026, các vùng trồng hoa, cây cảnh tại Hưng Yên nhanh chóng trở lại nhịp sản xuất sôi động. Người trồng đào, quất, bưởi, cam và nhiều loại hoa cảnh tất bật xuống giống, chăm sóc cây, khởi động một chu kỳ mới với kỳ vọng cho
“Tết lại Ước Lễ” – mùa xuân thứ hai của làng nghề giò chả

“Tết lại Ước Lễ” – mùa xuân thứ hai của làng nghề giò chả

LNV - Giữa nhịp sống hối hả của Thủ đô, khi nhiều nơi đã khép lại không khí Tết Nguyên đán, người dân làng nghề Ước Lễ vẫn hẹn nhau đón một cái Tết thứ hai – “Tết lại Ước Lễ”. Phong tục độc đáo này không chỉ thể hiện tình làng nghĩa xóm bền chặt mà còn tr
Giao diện di động