Hà Nội: 25°C Hà Nội
Đà Nẵng: 25°C Đà Nẵng
TP Hồ Chí Minh: 26°C TP Hồ Chí Minh
Thừa Thiên Huế: 30°C Thừa Thiên Huế

Kỳ 2: Thầm lặng một tình yêu

LNV - Người ta nói làm nghề nào yêu nghề đó, ai không yêu thích công việc của mình thì khó có thể đi với nó đến cuối cùng. Ðiều này cũng đúng với nghề bánh tráng phơi sương.

Tôi đọc được trong giọng nói, nụ cười và ánh mắt của bà Bảy Rộng, cũng như của chị Thuỷ, chị Sáu Đương, bà Út... không chỉ có tình yêu mà còn có cả lòng biết ơn sâu sắc đối với cái nghề lao động nhọc nhằn đã cưu mang, bảo bọc cuộc sống gia đình mình suốt những tháng năm dài. Phải chăng, tình yêu ấy, mối quan hệ gắn bó ấy chính là nguồn năng lượng tiềm ẩn tạo nên sức sống dai dẳng, vững bền cho một làng nghề từng phải đối mặt với câu hỏi khó: làm gì để tồn tại và phát triển?


Tranh thủ thời gian rảnh tại nhà, chị Nhanh- ở khu phố Lộc Du mỗi ngày có thể tráng được 400- 500 bánh. Ảnh: Hồng Thắm

Bánh tráng phơi sương Trảng Bàng, cuốn với thịt heo luộc, rau sông... chấm nước mắm chua ngọt là món ăn dễ dàng khuất phục vị giác, khứu giác và cả thị giác của bất kỳ thực khách khó tính nào. Không chỉ ở Trảng Bàng, vốn nổi tiếng với những Hoàng Minh, Năm Dung, Út Huệ, Ông Cáo... mà nhiều nơi khác trong, ngoài tỉnh Tây Ninh cũng có các quán, tiệm sẵn sàng mê hoặc khách thập phương bằng món đặc sản bình dân đầy sức quyến rũ ấy.

Món ăn đã làm nên tên tuổi cho làng nghề hay chính làng nghề đã giúp cho món ăn bình dị thăng hoa? Cũng khó xác định. Nghề làm bánh tráng phơi sương Trảng Bàng đã được Nhà nước vinh danh, công nhận là di sản văn hoá phi vật thể quốc gia từ năm 2016. Nó cũng từng được truyền thông nước ngoài giới thiệu trên các kênh truyền hình lớn, có độ phủ sóng toàn cầu.

Tôi dám chắc, trước các thời điểm đó, các nghệ nhân chân chỉ hạt bột ở làng nghề bánh tráng phơi sương Trảng Bàng không thể tưởng tượng sẽ có một ngày có chuyện lạ lùng như vậy xảy ra. Bởi, họ nghĩ về nghề của mình đơn giản lắm. Bánh tráng thôi mà! Có phải cao lương mỹ vị gì đâu! Ai làm chẳng được! Nào có cần qua trường lớp đào tạo gì! Bà truyền cho mẹ, mẹ dạy cho con, con bày cho cháu... nghề nối nghề, nghiệp nối nghiệp, cứ vậy mà thành, theo kiểu gia truyền, đúng mô thức dân gian.

Với phần đông số hộ theo nghề bánh tráng nói chung, bánh tráng phơi sương nói riêng ở Trảng Bàng, đó chính là công việc mưu sinh chính yếu của họ. Là cái ăn, cái mặc hằng ngày. Là sự học hành của con cái. Cả thuốc thang lúc ốm đau, bệnh tật... Mặc dù, như lời chị Nhanh- người được kế thừa sự nghiệp tráng bánh từ mẹ đẻ của mình: “Nghề này không làm giàu được đâu, chủ yếu em muốn kiếm thêm chút đồng ra đồng vào, phụ ông xã lo kinh tế gia đình.

Ðược cái, tuy thu nhập không cao nhưng ổn định, căn cơ, lại không bị gò bó giờ giấc, có thể tận dụng thời gian rảnh tại nhà”. Vừa làm việc nhà, đưa rước con đi học, vừa tranh thủ tráng bánh, trung bình mỗi ngày chị Nhanh cũng làm được từ 400 đến 500 cái bánh tráng, bổ sung một khoản không đến nỗi tệ vào ngân quỹ gia đình. Bà Út, má chị khẳng định: xưa kia, chính nghề bánh tráng đã giúp bà nuôi cả 5 đứa con khôn lớn, nên người.

Ừ thì không giàu! Nhưng “sống được”! Theo nghề từ trẻ, nay tuổi cao, bà “rửa tay gác kiếm” sau khi chuyển giao nó lại cho con gái, chỉ thỉnh thoảng phụ giúp mấy việc lặt vặt. Tôi hỏi: theo nghề lâu thế, bà có thương nghề mình không? Bà đáp gọn: “Thương chớ sao không! Nhờ nó mà sống đó thôi”.

Với chị Thuỷ (khu phố Gia Huỳnh) đây là nghề “ăn chắc mặc bền”. Mấy chục năm về trước, khi mẹ chị còn sống, bà thường mua bánh tráng từ các lò đem về nướng, phơi sương rồi đem bán kiếm lời. Không may mẹ mất sớm, ở tuổi mười tám, đôi mươi, chị Thuỷ quyết định đắp lò tráng bánh, thay mẹ nuôi em, tự mình quán xuyến mọi công việc từ A đến Z, luôn cả khâu tiêu thụ sản phẩm.

Các em lớn lên, dần biết đỡ đần chị. Sáu chị em xúm xít với nghề, nương nhau mà lớn. Rồi ai cũng trưởng thành, có gia đình riêng. Họ kiếm sống bằng công việc khác trong khi chị vẫn chung thuỷ với nghề cũ. Chị có vẻ bằng lòng, thậm chí tự hào về công việc mình đã chọn: “Cực lắm! Nhưng tui không ngán! Chỉ tiếc, mấy đứa em nó không kiên trì được như mình”.

30 năm gắn bó với nghề, tràn đầy kinh nghiệm để làm ra những chiếc bánh tráng phơi sương ngon và đẹp, chị Thuỷ được nhiều khách hàng tin tưởng, tìm đến khi có nhu cầu. Thông thường, chị chỉ thực hiện việc tráng bánh, nướng bánh rồi đem giao cho vựa quen, để họ tự lo khoản phơi sương tiếp theo. Nhưng thỉnh thoảng cũng có khách hàng riêng lẻ, vì nghe tiếng mà tìm đến chị đặt hàng để gửi biếu người thân ở nước ngoài. Chị Thuỷ coi đó là niềm vui trong nghề.


Bánh sau khi phơi sương, được lựa chọn khá kỹ, xếp thành từng xấp, dùng kéo vanh tròn rồi mới cho vào bọc. Ảnh: Ð.H.T


Người ta nói làm nghề nào yêu nghề đó, ai không yêu thích công việc của mình thì khó có thể đi với nó đến cuối cùng. Ðiều này cũng đúng với nghề bánh tráng phơi sương. Như chị Sáu Ðương, chị Thuỷ, như bà Út, bà bảy Rộng... những người gần như cả đời mải mê, bận bịu làm bạn với thau bột, bếp lò, nồi hấp, vỉ phơi...

Từ bé đã quen với công việc tráng bánh của gia đình, năm 20 tuổi, bà Bảy Rộng đi lấy chồng, rồi theo chồng về chợ ở. Buôn bán không quen, chỉ sau một, hai năm, bà quyết định quay lại nghề tráng bánh thừa hưởng từ mẹ. Hồi đó, sống dưới chế độ cũ, chồng quanh năm trốn quân dịch, sau bị bắt nhốt khám Chí Hoà, bà Bảy phải gánh vác vai trò trụ cột gia đình, nuôi 6 đứa con bằng nghề tráng bánh.

Bà bảo: nghề này, phải thức khuya dậy sớm, ai sợ cực thì không theo được! Làm không có dư đâu nhưng cũng không đói khổ! Không nhờ nó, bà làm sao chống đỡ nổi gánh nặng cơm áo gạo tiền suốt 60 năm qua? Nghề đã thành nghiệp mất rồi. Vì thế, khi tuổi đã cao, bà vẫn không muốn từ bỏ. Mãi 4 năm gần đây bà mới chịu ngưng việc do bị bệnh về mắt. Nghỉ tráng bánh, bà lại chuyển sang nghề nướng bánh.

Ðể nướng xong một thiên bánh (1.000 cái) bà phải bắt tay làm từ 3 giờ khuya cho đến 8-9 giờ sáng, được trả công 80.000 đồng. Không bao nhiêu nhưng bà vẫn vui vì thấy mình còn lao động được, còn làm ra tiền được, sâu xa hơn là còn giữ được mối dây liên hệ với cái nghề mình yêu mến, khó lòng từ bỏ. Giọng bâng khuâng, bà nhắc về những kỷ niệm xưa- hơn 40 năm rồi vẫn chưa phai mờ trong ký ức...

Hồi đó, nhiều khách hàng đặt bánh tráng để gửi cho bạn bè, người thân ở nước ngoài. Nhưng thời mới giải phóng, cuộc sống còn bề bộn khó khăn, kiếm miếng vải làm khuôn tráng (phải là loại vải xá xị, có độ trơn, độ khít để không lọt bột) cũng không ra, bà Bảy loay hoay hoài chẳng biết làm sao. Ông khách đặt hàng- vốn là chủ tiệm vàng, cũng là người quen, giúp bà gỡ bí bằng cách: giao hẳn chiếc áo dài trắng của mình cho bà, để... khoét lấy cái lưng áo mà xài. Chuyện lâu rồi, bà Bảy vẫn cứ nhớ mãi. Bà cụ tuổi gần 80 lại cười hịch hạc, ước: “Nếu được trở lại tuổi... 70, nhất định tui sẽ quay lại nghề tráng bánh. Vì sao hả? Vì thích, cháu ơi!”.

Ở làng nghề bánh tráng phơi sương, tôi cũng đã được nghe những sẻ chia đầy tâm trạng: “Lớp nhỏ bây giờ, chúng nó không chịu theo nghề. Tụi nó còn xúi bà, xúi mẹ nghỉ làm bánh tráng đi! Nghề gì cực quá, lại chẳng được bao nhiêu tiền”. Hay: “Bánh tráng làm ra bao nhiêu là hết bấy nhiêu. Nhiều lúc người ta đặt hàng mà mình làm không kịp. Nhưng có nhiêu làm nhiêu, tui không muốn phát triển ra thêm. Thứ nhất, không có vốn đầu tư. Thứ hai, mình cũng có tuổi tác rồi, sợ ít năm sau không còn làm nổi, trong khi con cháu trong nhà chúng nó chỉ muốn đi làm nhà máy, xí nghiệp, chẳng mặn mà gì cái nghề bánh tráng phơi sương đã nuôi chúng nên vóc, nên hình”.

Chị Sáu Ðương- người được mời trình diễn tay nghề tại lễ hội nghề làm bánh tráng phơi sương Trảng Bàng lần này, không ngại bày tỏ: chị bắt đầu tráng bánh từ khi mới lớn. Trước chị từng có tới 2 lò tráng, nhờ có các con phụ giúp nên mỗi ngày chị làm ra hơn cả thiên bánh. Khi các con chị trưởng thành, họ đâm... ngán cái nghề cực nhọc của mẹ nên mỗi người rẽ sang một hướng đi khác. Giờ chị Sáu không dám làm nhiều, mỗi ngày chỉ cho ra lò 600 bánh. “Là do một mình làm không xuể, chớ bánh ra bao nhiêu cũng có chỗ tiêu thụ”. Xem ra, người phụ nữ tuổi lục tuần vẫn còn “mặn” nghề mình lắm lắm.


Nướng bánh, đôi bàn tay phải thật nhanh, lật đều để bánh trắng, klhông bị cháy. Ảnh: Ð.H.T


Tôi đọc được trong giọng nói, nụ cười và ánh mắt của bà Bảy Rộng, cũng như của chị Thuỷ, chị Sáu Ðương, bà Út... không chỉ có tình yêu mà còn có cả lòng biết ơn thầm lặng mà sâu sắc đối với cái nghề lao động nhọc nhằn đã cưu mang, bảo bọc gia đình mình suốt những tháng năm dài.

Phải chăng, tình yêu ấy, mối quan hệ gắn bó ấy chính là nguồn năng lượng tiềm ẩn tạo nên sức sống dai dẳng, vững bền cho một làng nghề từng phải đối mặt với câu hỏi khó: làm gì để tồn tại và phát triển? Một lời giải trọn vẹn, thoả đáng chừng như nằm ngoài khả năng, tầm tay với của những người thợ thủ công, chỉ quen dồn sức vào đôi tay lao động cần cù, cố giữ cho ngọn lửa làng nghề ông bà, mẹ cha để lại đừng bao giờ lụi tắt.

Theo Nhất Phượng

Tin liên quan

Tin mới hơn

Rượu ngô Mù Tráng Phìn: men say của núi rừng và bản sắc người Mông

Rượu ngô Mù Tráng Phìn: men say của núi rừng và bản sắc người Mông

LNV - Giữa núi non hùng vĩ của Si Ma Cai (Lào Cai), làng nghề nấu rượu ngô ở thôn Mù Tráng Phìn từ lâu đã trở thành điểm nhấn văn hóa – ẩm thực đặc sắc. Từ hạt ngô trên nương và nguồn nước suối tinh khiết, người Mông nơi đây đã tạo nên thứ rượu thơm nồng, đậm đà, không chỉ mang giá trị kinh tế mà còn lưu giữ bản sắc truyền thống của cộng đồng.
Giữ hồn nghề truyền thống để tạo lực tăng trưởng mới

Giữ hồn nghề truyền thống để tạo lực tăng trưởng mới

LNV - Sau khi sáp nhập địa giới hành chính, Phú Thọ hiện có hơn 110 làng nghề được công nhận, mang lại doanh thu hàng nghìn tỷ đồng mỗi năm và tạo việc làm cho hàng chục nghìn lao động. Đây không chỉ là nền tảng quan trọng cho phát triển kinh tế nông thôn mà còn là động lực để địa phương bảo tồn, phát huy giá trị văn hóa truyền thống trong bối cảnh mới.
Về Tam Hải nghe gió kể chuyện làng chài

Về Tam Hải nghe gió kể chuyện làng chài

LNV- Giữa tháng Ba, chúng tôi có mặt tại xã đảo Tam Hải (TP. Đà Nẵng). Trưa nắng trải dài trên bãi cát vàng óng. Gió biển thổi nhẹ, luồn qua những rặng dừa xanh rì rào. Khung cảnh mở ra bình yên, mộc mạc. Một vùng đảo nhỏ nhưng mang vẻ đẹp riêng, khó trộn lẫn.
Làng sơn mài Tương Bình Hiệp: Tinh hoa thủ công giữa nhịp sống đô thị

Làng sơn mài Tương Bình Hiệp: Tinh hoa thủ công giữa nhịp sống đô thị

LNV - Từng được biết đến là một trong những cái nôi của nghề sơn mài Nam Bộ, làng nghề sơn mài Tương Bình Hiệp (phường Chánh Hiệp, TP Hồ Chí Minh) không chỉ lưu giữ những giá trị thủ công truyền thống lâu đời mà còn đang nỗ lực thích ứng với nhịp sống hiện đại để tiếp tục phát triển.
Làng dệt khăn choàng Long Khánh: Gìn giữ nghề truyền thống, mở hướng phát triển mới

Làng dệt khăn choàng Long Khánh: Gìn giữ nghề truyền thống, mở hướng phát triển mới

LNV - Làng nghề dệt khăn choàng Long Khánh (Đồng Tháp) đang từng bước khẳng định vị thế không chỉ bằng giá trị truyền thống lâu đời mà còn nhờ sự thích ứng linh hoạt với thị trường hiện đại. Từ những khung dệt thủ công, sản phẩm khăn choàng nơi đây đã vươn ra nhiều thị trường, góp phần tạo việc làm, nâng cao thu nhập và giữ gìn bản sắc văn hóa địa phương.
Bộ phim Ngược đường ngược nắng:  Câu chuyện  về hành trình giữ nghề hương truyền thống

Bộ phim Ngược đường ngược nắng: Câu chuyện về hành trình giữ nghề hương truyền thống

LNV - Bộ phim “Ngược đường ngược nắng” đang chiếu trên truyền hình VTV, khắc họa đời sống làng nghề hương, đan xen câu chuyện tình yêu và khát vọng gìn giữ, đổi mới nghề truyền thống trong bối cảnh hiện đại

Tin khác

Nghề ươm cây giống cây ăn quả và cây cảnh tại Hưng Yên

Nghề ươm cây giống cây ăn quả và cây cảnh tại Hưng Yên

LNV - Người dân các xã như Châu Ninh, Tiên Hưng (tỉnh Hưng Yên) tận dụng đất trống, kỹ thuật cao để phát triển nghề ươm cây, đáp ứng thị trường trong và ngoài nước.
Nón lá Trường Văn Mạch ngầm văn hóa và khát vọng sinh kế bền vững

Nón lá Trường Văn Mạch ngầm văn hóa và khát vọng sinh kế bền vững

Giữa dòng chảy hối hả của nhịp sống hiện đại, làng nghề nón lá Trường Giang (nay là xã Trường Văn, Thanh Hóa) vẫn bền bỉ tồn tại. Thu nhập không cao, nhưng nghề thủ công đang níu giữ sinh kế cho hàng nghìn lao động nông thôn
Nghệ An: Cá trích nướng Hải Châu thu hút du khách

Nghệ An: Cá trích nướng Hải Châu thu hút du khách

LNV - Món cá trích nướng tươi ngon, bình dân từ vùng biển Nghệ An trở thành điểm hẹn ẩm thực hấp dẫn, thu hút đông đảo du khách và giới trẻ.
Những người giữ lửa làng nghề truyền thống giữa cơn lốc đô thị hóa

Những người giữ lửa làng nghề truyền thống giữa cơn lốc đô thị hóa

LNV - Các nghệ nhân làng nghề truyền thống như dệt lụa tơ sen, guốc mộc, đàn đàn, rèn… đang nỗ lực truyền nghề để giữ gìn nét đẹp văn hóa xưa cũ.
Thái Nguyên: Trao quyết định công nhận Làng nghề Chè Shan Tuyết

Thái Nguyên: Trao quyết định công nhận Làng nghề Chè Shan Tuyết

LNV- Ngày 26/3, xã Đồng Phúc, tỉnh Thái Nguyên tổ chức công bố quyết định công nhận làng nghề chè Shan tuyết Bằng Phúc, một trong những vùng thuộc"ngũ đại danh trà" của tỉnh
Vị thế của làng nghề  trong cấu trúc kinh tế hiện đại

Vị thế của làng nghề trong cấu trúc kinh tế hiện đại

Làng nghề truyền thống Việt Nam từ lâu đã không còn đơn thuần là không gian sản xuất hàng hóa mà là một “bảo tàng sống”, nơi lưu giữ tri thức bản địa và bản sắc dân tộc.
Bắc Ninh đón nhận Bằng UNESCO ghi danh nghề làm tranh dân gian Đông Hồ

Bắc Ninh đón nhận Bằng UNESCO ghi danh nghề làm tranh dân gian Đông Hồ

LNV - Tối 27/3, tại Quảng trường 3/2 (phường Bắc Giang), tỉnh Bắc Ninh phối hợp với Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch long trọng tổ chức Lễ đón nhận Bằng của UNESCO ghi danh di sản Nghề làm tranh dân gian Đông Hồ vào Danh sách Di sản văn hóa phi vật thể cần bảo vệ khẩn cấp; công bố Quần thể di tích và danh thắng Yên Tử - Vĩnh Nghiêm - Côn Sơn, Kiếp Bạc là Di sản văn hóa thế giới; khai mạc Festival “Về miền di sản Bắc Ninh - 2026”
Hơi thở làng nghề giữa không gian Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam

Hơi thở làng nghề giữa không gian Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam

LNV - Nằm trên phố Nguyễn Thái Học, Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam không chỉ trưng bày các tác phẩm mỹ thuật mà còn lưu giữ tinh hoa làng nghề truyền thống. Từ lớp sơn mài óng ánh đến những chi tiết điêu khắc gỗ tinh xảo, từng tác phẩm đều phản ánh kỹ thuật, sự khéo léo và tâm huyết của các nghệ nhân, mang đến cái nhìn đầy đủ về giá trị văn hóa và mỹ thuật Việt Nam.
Cao khô Vạn Linh - Làng nghề truyền thống mở lối làm du lịch

Cao khô Vạn Linh - Làng nghề truyền thống mở lối làm du lịch

LNV - Từ một làng nghề truyền thống của đồng bào Nùng, Vạn Linh (Lạng Sơn) đang từng bước chuyển mình khi đưa sản xuất cao khô gắn với phát triển du lịch trải nghiệm. Hướng đi này không chỉ nâng cao giá trị sản phẩm mà còn mở ra mô hình phát triển mới, kết nối làng nghề với không gian Công viên địa chất toàn cầu UNESCO.
Ra mắt ban vận động CLB Doanh Nhân Họ Nguyễn Tp. Hồ Chí Minh

Ra mắt ban vận động CLB Doanh Nhân Họ Nguyễn Tp. Hồ Chí Minh

LNV - Sáng ngày 31/03/2026, trong không gian trang trọng tại Bảo tàng – Siêu thị Đá quý Thiên Vạn (TP.HCM), Ban vận động thành lập Câu lạc bộ (CLB) Doanh nhân họ Nguyễn TP. Hồ Chí Minh đã chính thức ra mắt.
Quốc tửu Bàu Đá: Từ làng nghề trăm tuổi đến sản phẩm OCOP trứ danh

Quốc tửu Bàu Đá: Từ làng nghề trăm tuổi đến sản phẩm OCOP trứ danh

LNV - Giữa núi rừng An Nhơn Tây, nghề nấu rượu Bàu Đá vẫn âm thầm lưu giữ bí quyết thủ công truyền đời. Không máy móc hiện đại, không sản xuất đại trà, từng giọt rượu đều được hun đúc từ nguồn nước tinh khiết, men lá gia truyền và ngọn lửa liu riu suốt nhiều giờ liền. Chính sự tỉ mỉ này đã tạo nên hương vị trứ danh, làm say lòng người suốt hơn 200 năm qua.
Lễ hội làng gốm Bát Tràng tiếp nối sứ mệnh gìn giữ văn hóa làng cổ

Lễ hội làng gốm Bát Tràng tiếp nối sứ mệnh gìn giữ văn hóa làng cổ

LNV - Sáng 31/3, tiếng trống khai mạc Lễ hội truyền thống làng gốm Bát Tràng chính thức vang lên, mở ra không gian mang đậm dấu ấn văn hóa di sản dân tộc

'Xanh hóa' làng nghề

LNV - Theo thời gian, làng nghề Thủ đô không chỉ đơn thuần là danh lam thắng cảnh và không gian văn hóa đặc sắc, mà đang dần trở thành một trong những mũi nhọn kinh tế, góp phần gia tăng sức hút cho Hà Nội.
Tơ sen nâng tầm sản phẩm làng nghề dệt lụa Phùng Xá

Tơ sen nâng tầm sản phẩm làng nghề dệt lụa Phùng Xá

LNV - Nằm kế bên dòng sông Đáy, làng nghề dệt lụa Phùng Xá (xã Hồng Sơn, Hà Nội) vẫn miệt mài giữ nhịp thoi đưa hàng trăm năm qua. Từ những sản phẩm dệt truyền thống, bằng sự sáng tạo và khéo léo, nghệ nhân Phan Thị Thuận đã làm mới sản phẩm truyền thống với lụa tơ sen
Phù Yên: Làng mộc chuyển mình nâng tầm giá trị kinh tế

Phù Yên: Làng mộc chuyển mình nâng tầm giá trị kinh tế

Làng mộc Phù Yên (xã Phú Nghĩa, TP. Hà Nội) đang từng bước đẩy mạnh cơ giới hóa, ứng dụng tiến bộ kỹ thuật vào sản xuất, qua đó nâng cao chất lượng và giá trị sản phẩm. Đồng thời, các cơ sở sản xuất trong làng mở rộng thị trường tiêu thụ, đa dạng hóa mẫu mã, đáp ứng nhu cầu ngày càng cao của người tiêu dùng, hướng tới phát triển bền vững và khẳng định vị thế của làng nghề mộc truyền thống Phù Yên trong bối cảnh mới.
Xem thêm
Mới nhất Đọc nhiều
Cồn Cỏ: Đánh thức “viên ngọc xanh” theo hướng kinh tế biển bền vững

Cồn Cỏ: Đánh thức “viên ngọc xanh” theo hướng kinh tế biển bền vững

Đặc khu Cồn Cỏ - Cơ hội, tiềm năng phát triển du lịch gắn với bảo tồn biển, sinh kế bền vững, OCOP miền biển.
Rượu ngô Mù Tráng Phìn: men say của núi rừng và bản sắc người Mông

Rượu ngô Mù Tráng Phìn: men say của núi rừng và bản sắc người Mông

LNV - Giữa núi non hùng vĩ của Si Ma Cai (Lào Cai), làng nghề nấu rượu ngô ở thôn Mù Tráng Phìn từ lâu đã trở thành điểm nhấn văn hóa – ẩm thực đặc sắc. Từ hạt ngô trên nương và nguồn nước suối tinh khiết, người Mông nơi đây đã tạo nên thứ rượu thơm nồng,
Phát huy nội lực cộng đồng Đa Nhinh 1 chung sức xây dựng nông thôn mới

Phát huy nội lực cộng đồng Đa Nhinh 1 chung sức xây dựng nông thôn mới

LNV - Không trông chờ, ỷ lại, người dân thôn Đa Nhinh 1 (xã Đam Rông 4, Lâm Đồng) đã chủ động góp công, góp của sửa chữa kênh mương, khắc phục hạ tầng thiết yếu, bảo đảm sản xuất. Từ những việc làm cụ thể, tinh thần chủ thể của người dân đang trở thành nề
Giữ hồn nghề truyền thống để tạo lực tăng trưởng mới

Giữ hồn nghề truyền thống để tạo lực tăng trưởng mới

LNV - Sau khi sáp nhập địa giới hành chính, Phú Thọ hiện có hơn 110 làng nghề được công nhận, mang lại doanh thu hàng nghìn tỷ đồng mỗi năm và tạo việc làm cho hàng chục nghìn lao động. Đây không chỉ là nền tảng quan trọng cho phát triển kinh tế nông thôn
Về Tam Hải nghe gió kể chuyện làng chài

Về Tam Hải nghe gió kể chuyện làng chài

LNV- Giữa tháng Ba, chúng tôi có mặt tại xã đảo Tam Hải (TP. Đà Nẵng). Trưa nắng trải dài trên bãi cát vàng óng. Gió biển thổi nhẹ, luồn qua những rặng dừa xanh rì rào. Khung cảnh mở ra bình yên, mộc mạc. Một vùng đảo nhỏ nhưng mang vẻ đẹp riêng, khó trộn lẫn.
Giao diện di động