Thứ năm, 11-08-2022 | 10:49GMT+7

Mùa thu trong thơ Lâm Huy Nhuận

LNV - Nhà thơ Lâm Huy Nhuận sinh năm 1952, quê ở Bình Định, năm 1955 gia đình tập kết ra Bắc. Giai đoạn 1982-2012 làm biên tập viên Ban văn nghệ Đài tiếng nói Việt Nam. Năm 1974 ra tập “ Thung lũng tiếng chim” được giải thưởng của Hội văn học nghệ thuật VN- giải Nhì. Năm 1999 ra tập thơ “Chiều có thật”. Năm 2022 ra tập thơ mới “Mùi mưa, Sông mắt ướt, Mùa thu về, Tạp chí Làng nghề Việt Nam xin giới thiệu tới độc giả chùm thơ về mùa thu.
THEO THU VÀO HẠ

Mơ chết vào thu cũng đỡ buồn
Màu trăng đắp liệm lụa trùm buông
Thiên hà chín nhánh còn vón cục
Kể chi thân già- bé cỏn con

Ta nuốt thu ngày trăng ướt rãi
Đói sặc thân người - no sặc trời
Tai nặng nghe mãi giọng chim nhốt
Ta hoá lồng ta treo chơi vơi

Nhấm thu một chút tiễn thu xa
Ngược hạ chen sen mở bến hoa
Thuyền sen chở Tấm cùng hương thị
Lặng lẽ cơm sôi mọi bếp nhà

(Nguồn: Lâm Huy Nhuận, Mùi mưa, Sông mắt ướt; NXB Hội Nhà văn, 3-2022)
 

Nhà thơ Lâm Huy Nhuận

NGÀY THU

Áo phông chiều trễ nải
Trên ngực thu gầy gò
Hoa mua mùa tím lại
Vẩy mực lên đồi thưa

Gặp nhau giây phút đầu
Đợi yêu nghìn năm lẻ
Đừng nói tình dài lâu
Kẻo đến ngày vò xé

Và trăng chiều giễu ai
Khoé môi cười nửa miệng
Trời xanh còn nín tiếng
Trước ngày thu thở dài

(Nguồn: 1992 Trong tập Chiều có thật, NXB Hội Nhà văn, 2-1999)

MÙA THU 

Tăm cá vỡ mặt hồ
Sóng chạm vào nỗi nhớ
Tới em
Mùa thu
Tiếng chim gù
Cuối phố
Em còn nhìn bỡ ngỡ
Hai mắt tròn như đôi tiếng chim
Khi lặng lẽ khẽ tìm
Một chấm hè son trên cành phượng
Cái tuổi biết yêu thu đầy mộng tưởng
Mà ngày ơi đã ngắn dần rồi
Thu về chín vỡ trong tôi
Hương bao trái lạ rối bời lời chim
Thu đi để lại bên thềm
Nghìn con mắt lá đang nhìn về đâu
Chúng mình đã lỡ thương nhau
Đừng như thu rụng đôi màu lá thu
(Nguồn: 1978 Trong tập Chiều có thật, NXB Hội Nhà văn, 2-1999)

LÁ THU

Ta nghe gió núi bầy trăng lại
Khốc liệt bên trời bóng tà dương
Lữ thứ nghêu ngao buồn tay nải
Hát khúc Nghê Thường giọng ễnh ương

Thành quách ngó nghiêng con lật đật
Líu ríu chân mưa bước ngập ngừng
Thu đã già nua ong đã mật
Rớt giọt chiều ngân mãi chưa ngưng

Thấp thoáng gần xa mái rêu phong
Em còn thức muộn trái hoa mong
Theo chồng về núi bện hơi núi
Kệ giọt mưa thưa méo chờ không

Thu này ta nhớ nhớ gì nhỉ
Lảng bảng trong vườn mấy chũm cau
Thu háo tong teo bao bầu sữa
Khoé lá bên thềm miệng nhín đau.

(Nguồn:  Trong tập Mùi mưa, Sông mắt ướt, NXB Hội Nhà văn, 3-2022)

NGHE THU

Ai ngồi xó vắng nghe thu lạnh
Mong gió vào khuôn thước ngọc vàng
Trời nghiêng không đổ con lật đật
Thu hoá vàng thu tiễn mùa màng

Em có lạ đâu ngón xa xanh
Lạc chốn thiên thu lỡ bẻ cành
Nghìn bước leo lên nghìn bước xuống
Hé bao cửa mả đón mùa sinh

Rón rén nhẹ thu rón rén già
Chợt nghe tiếng trẻ lại thấy ta
Ngập ngừng sương khói bao giọng nói
Nợ réo gọi tên người tặng quà

Thu nhón vàng thu mừng khấp khởi
Trời xanh ngăn ngắt mắt thu rơi
Bao nhiêu phận lá còn ế ẩm
Mượn bờ vai mỏi để lả lơi

Thu nhắn giùm ta khúc biệt hành
Ai mượn thu trước dấu quẩn quanh
Để từng nốt nhạc rời khuông nhạc
Bơi nghẽn đường thu trái ngọt lành

(Nguồn: Mùi mưa, Sông mắt ướt, NXB Hội Nhà văn, 3-2022)