Hà Nội: 25°C Hà Nội
Đà Nẵng: 25°C Đà Nẵng
TP Hồ Chí Minh: 30°C TP Hồ Chí Minh
Thừa Thiên Huế: 25°C Thừa Thiên Huế

Đọc Hồi ký "Như tôi đã sống" của Anh hùng Lao động, Đại tá Nguyễn Đăng Giáp

TBV - Cuốn hồi ký “Như tôi đã sống” (NTĐS) in lần thứ 2 của Nguyễn Đăng Giáp. Khác với những cuốn hồi ký của một số nghệ sĩ và các doanh nhân thành đạt, họ thường đánh bóng thần tượng nhằm đề cao thanh thế và thanh bạch hóa cuộc đời. Thì cuốn hồi ký NTĐS đã phản ánh cuộc sống đa chiều bằng bút pháp trần thuật. Nhiều chi tiết thông qua những cảnh ngộ “chưa ai nói tới”, của thời đã qua được tác giả bóc tách làm người đọc chợt ngộ ra và suy ngẫm.
Như bao thanh niên thời kháng chiến, tác giả cũng đến trường trong đói khổ và đồng hành cùng bom đạn. Với anh, gia đình và quê hương là một phần máu thịt không thể tách rời cuộc đời. Từ quê lột xác mà đi nên anh kể về quê hương bằng nhiều thuật ngữ gắn liền với những phong tục tập quán của người dân xứ Nghệ. Ai ngờ ở Cửa Lò ngoài phố biển gắn liền với những phong tục ngư dân, với bao loài hải sản làm mê lòng khách thập phương, ở đây còn có “món cá trích ăn với khoai lang”. Nếu không có dòng ký ức này chắc người xứ Nghệ chỉ nhắc về sự thiếu thốn buổi hàn vi bằng những thuật ngữ “con cá gộ, mo cơm đùm cà”. Anh trai tôi cũng là lính Trường Sơn, đã đọc cuốn sách này. Một hôm gặp tôi anh kể: Ngày xưa trước khi tao lên đường, mẹ cũng cho ăn khoai cá trích (tức là bồi dưỡng khoai với cà có đuôi) mấy ngày. Sau này cô Hợp, người ở quê có gửi thư cho anh và bôi bác rằng “Cá trích ăn với khoai lang. Anh đi để lại một sàng vỏ khoai”.

Về phần gia đình: Bố anh là cụ Nguyễn Đình Cẩn, một cán bộ cần mẫn vì dân, giúp người lắm khi quên mất mình. Tuy là một con người thụ động nhưng tính tình của ông bộc trực, khẳng khái. Đời ai nhân danh một Trưởng phòng nông nghiệp huyện mà khi có đại diện của Bộ Nông nghiệp về họp ông đã phang vào giữa hội nghị, (lúc đó có Bí thư tỉnh ủy Nghệ An làm chủ trì) rằng: “… dân dưới quê còn rất khó khăn. Tôi không đồng tình với kiểu báo cáo gian dối. Vống lên những điều phi thực tế” thế là câu nói của ông đã kịp thời dập tắt tràng vỗ tay của những kẻ quen thói nịnh thần ton hót. Thiết nghĩ giữa cơ chế hôm nay, những câu phản biện như vậy cần lắm chứ, nhưng chắc đốt đuốc đi tìm giữa ban ngày cũng không gặp. Còn mẹ anh, là người đàn bà xuất thân trong gia đình danh gia vọng tộc, bà đoan trang hiền thục và có cảm thụ văn chương sâu sắc. Bà là cô dâu vinh dự của các cụ đồ trong họ. Ngoài nuôi con bà còn là người cáng đáng mọi công việc để chồng yên tâm quán xuyến công tác xã hội. Chuyện rằng, có hôm bố anh đi họp với mấy người nhưng không báo được cơm đã kéo “một chùm” khách huyện đến nhà, làm mẹ anh gác chân lên cổ chạy đi mua thức ăn về tiếp đãi. Mẹ anh có thể nhịn ăn hoặc chịu đói còn tiếp khách bao giờ cũng đàng hoàng, phong lưu. Thật đúng như câu thơ của Mai Hồng Niên đã viết:

“Mẹ hiền từ như hạt lúa củ khoai.Cha khẳng khái ân tình, cứ nóng ran như lửa”.

Có thể nói tính cách, danh phận, của Giáp là tổng hợp hài hòa từ hai nhân cách lớn của bố và mẹ.

Mùa hè năm 1971, khi hoa phượng trải thảm đỏ sân trường, gác bút mực xanh anh bước vào đời lính. Tôi đã đọc rất nhiều cuốn hồi ký viết về đời lính nhìn chung chất văn học trong ấy rất khô khan. Có người nói, lính thì làm gì có ướt át. Nhưng không phải hoàn toàn như vậy. Cuốn nhật ký “Mãi mãi tuổi 20” của Nguyễn Đình Thạc, một người lính viết cuốn sách này trên đường vào trận nhưng với ngòi bút tài hoa của anh đã làm bao người thổn thức và nức nở. Tôi không so sánh và thẩm định cuốn hồi ký NTĐS với Mãi mãi tuổi 20. Nhưng tôi thấy cuốn hồi ký NTĐS có chất triết lý sâu xa và nhân quả gắn với những ưu tư và sự khủng khiếp của chiến tranh. Đời tác giả có cái gì đó bất chấp nguy hiểm, có lúc anh xem tính mạng như trò chơi con trẻ. Có lần bị sốt rét ác tính lên cơn co giật, mông lõm xuống như quả ổi chìm nhưng anh vẫn vui vẻ và hài hước đùa người y tá “Có bị teo không đấy”. Người y tá trả lời “cắm kim vào mà chân chú không cử động là teo luôn đấy”. Thế nhưng khi khỏi bệnh là anh lại xung phong ngồi lên xe làm lái chính. Tháng 8/1974, khi đang chuyển hàng trên tuyến đường đông Trường Sơn, đến đỉnh đèo 141 thì trời mưa dầm, đường trơn, cả phanh tay và phanh chân đều bất lực. Đang cơn hoảng loạn thì lại xuất hiện một ô tô nằm chỏng vó lên trời áng ngự trước mặt. Kể ra lúc này nếu thiếu bình tĩnh và kinh nghiệm thì chắc cả xe và người đều tỏm vào miệng tử thần.


Anh hùng Lao động, Đại tá Nguyễn Đăng Giáp


Nhưng một khi đã ngồi lên lưng hổ thì phải phi, thế là anh cầm chắc tay lái xoay như múa, đầu xe ở bên này, đít xe chuyển hướng bên kia như ảo thuật. Cuối cùng chiếc xe của anh và người lái phụ “mặt xanh như đít nhái” cũng thoát nạn. Đặt trường hợp nếu cả người và xe hôm ấy vĩnh viễn không trở lại đơn vị thì sự việc này có bị lãng quên? Về sau tác giả đã tâm sự với bạn bè “nếu không có hồng phúc, tổ tiên … không có những linh hồn của lính phù trợ thì tôi khó lòng qua cửa tử. Nếu không vì nhiệm vụ cao cả, không có lòng tự trọng, liêm sỉ thì dù dát vàng thì sau chuyến này tôi cũng xin chuyển sang một công việc gì đó”. Nhưng rồi “mọi chuyện tan nhanh như bóng xà phòng, tất cả lùi lại sau vết bánh xe lăn”. Cũng trong dịp này có một chuyện suýt làm anh kỷ luật. Đó là chuyến anh đi cùng Trung đội trưởng T. Anh này không ưa gì cái tính “làm được nói được” của anh. Thế rồi sau mấy đêm đường trường một mình bên tay lái (do lái phụ đã thoái thác). Quá buồn ngủ anh đã “phản đòn” quyết định không đi nữa mà tạt xe vào lề rừng nằm. Trung trưởng thấy thế quát tháo giọng. Cuối cùng hơn ai hết anh biết “tự cứu mình trước khi trời cứu” thế là Giáp nhảy xuống đất chơi tay bo với trung trưởng. Đọc đến đây tôi mới ngỡ ra rằng: Té ra ở bất cứ hoàn cảnh nào thì con người vẫn có sự đố kỵ và ganh ghét lẫn nhau. Và không phải lời của chỉ huy bao giờ cũng đúng. Quyết định của anh mãi đến hôm nay còn là bài học lớn có giá trị cho những cánh lái xe đường dài. Thực tế có biết bao ô tô đã lao vào quán, vào nhà dân đâm đổ giải phân cách và rào chắn, tất cả cũng do một số ít nghiện ma túy còn lại số đông vì áp lực và buồn ngủ.

Về cuối cuộc chiến thì mạch văn của Giáp càng sôi nổi nhưng không kém phần nhân văn. Tôi thực sự bị cuốn hút bởi hình ảnh người lính vận tải chạy trên cung đường thuộc vùng đất Tây nguyên. Có thời điểm lương thực bị cạn kiệt bộ đội phải nhổ sắn của dân ở ven đường để ăn. Vì sắn trồng lâu nên rất khó nhổ, thế là Giáp đã sinh ra sáng kiến “thọc đòn bẫy” rồi nâng cả ụ với vài chục kg sắn lên. Điều đáng nói ở đây là ai nhổ một bụi sắn thì người đó phải tự giác giặm lại một cái hom để trả sự hồi sinh cho đất. Cái hom sắn bé nhỏ bằng cái cọn khăng nhưng mạng nặng tình người mà chỉ có anh bộ đội cụ Hồ mới có việc làm nhân văn cao cả như vậy. Rõ ràng chúng ta thắng Mĩ đâu chỉ có lòng quả cảm mưu trí của quân đội, sự ủng hộ của loài người tiến bộ trên thế giới, mà điều quan trọng là lòng dân. Có những mẫu chuyện anh kể ra làm tôi vụt nhớ đến vài chi tiết trong tiểu thuyết “Nỗi buồn chiến tranh” của nhà văn Bảo Ninh. Phải khẳng định chỉ có con người khảng khái như Nguyễn Đăng Giáp mới đưa ra chi tiết sau đây trong cuốn hồi ký này. Đó là trong dịp từ Ban Mê, ghé qua Đức Lập tình cờ anh gặp một số bà con giáo dân ở Nghi Lộc “xiêu cư bạt quán” vào đây. Có cụ già gặp Giáp đã lạnh lùng “khi rời quê bầy tui để lại đất đai nhiều lắm rồi. Mần răng các chú còn vô đây…” thế là mặc dầu tức ứ máu nhưng anh vẫn bình tĩnh hạ cố lý giải để họ hiểu. Thế rồi nhờ có những người lính đủ lý trí và bản lĩnh như Giáp, nhiều gia đình đã nhanh chóng xóa bỏ mặc cảm. Phần đông họ rất kính phục và phấn khởi, rồi xem bộ đội như anh em ruột thịt trong gia đình. Nhiều nhà còn làm cơm tiếp đãi. Đọc đến đây tôi lại nghĩ về bố anh cũng là tạng người “bạch ngôn”. Nhưng anh còn uyên bác hơn vì mang theo cả đức tính ông nội - Một nhà nho, tinh thông thư pháp, thẩm thấu cả nụ cười và tiếng khóc nhân gian.

Khi cuộc kháng chiến chống Mĩ kết thúc thắng lợi, nhiều người lính đã thả mình để xả stress trong niềm vui khải hoàn của đất nước thì nước bạn Lào vẫn tồn tại những toán phỉ chuyên cướp bóc và phá hoại tình đoàn kết giữa hai nước. Là anh lính Trường Sơn đã thử lửa ở chiến trường, anh lại đi đầu trong đoàn quân tình nguyện của bộ đội Việt Nam. Ở đất bạn xa xôi, lại không được hợp đồng giữa các lực lượng như ở bên mình nên sang đây, đi trên đường luôn cảm thấy đơn phương độc mã, lạnh lưng hở sườn. Mà suy cho cùng thì cái chết ai không sợ. Nhưng ai cũng làm thằng khôn thì lấy ai làm dại.

Nhưng từ những kinh nghiệm đúc rút của người lính. Thế là ngoài nhiệm vụ chiến đấu của người lính, anh lại vào sâu các bản làng thuyết phục được nhiều người dân bản địa. Trăm nghe không bằng một thấy rồi hình ảnh người lính cụ Hồ nơi mảnh đất Chăm Pa lại tỏa sáng hơn bao giờ hết. Về sau có những người như mế Hiền, bác Tứ, mặc dầu biết Giáp đã về Việt Nam mấy năm nhưng khi nghe tin anh bị bệnh nằm ở bệnh viện 559 (Đông Hà) họ đã cho anh vay cả cây vàng để điều trị bệnh mà không kèm theo một nghi thức gì. Rõ ràng có được diễm phúc ấy đâu phải ngẫu nhiên, bởi kể cả anh em ruột thịt còn chi li đo đắn huống hồ người dưng.

Tiếp tục thêm 10 năm chiến đấu ở Lào, lúc này anh đã gấp ghé tuổi tứ tuần. Ở độ tuổi ấy thì người ngoài cuộc đang là thời kỳ “độ chín”. Còn với người lính hầu như họ đều thấm mệt. Nhưng đối với Giáp, anh vẫn giữ trên mình bộ quân phục bạc màu tiếp tục vào học trường Luật, vì anh nghĩ “xã hội càng phát triển văn minh thì pháp luật phải nghiêm minh”. Tháng 4/1996, sau khi tốt nghiệp ra trường, kết hợp với một số kiến thức ở người lính kỹ thuật mà cơ bản là sự năng nổ của một con người anh được bổ nhiệm làm phó Giám đốc XN 37 - Binh đoàn 11.

Đến đây để khơi nguồn cho dòng chảy của một con người như Nguyễn Đăng Giáp, tôi xin trích hai câu ngạn ngữ. Câu thứ nhất của một nhà khoa học Israel “Tư cách và sự nghiệp một con người thể hiện ở vân tay của họ”, và câu thứ hai của một cố nhân người Trung Quốc “Nhân vô hoạnh tài bất phú. Mã vô dạ thảo bất phì” ý rằng người không có tài không làm được giàu. Ngựa không có cỏ ban đêm không béo được. Với Nguyễn Đăng Giáp ngay đầu cuốn hồi ký mặc dầu anh không khoe khoang nhưng tự toát lên bản thân là một con người tài hoa thiên bẩm. Ở những năm đầu thập kỷ 70, trong khi nhiều người còn dùng đèn đom đóm, hoặc chí ít đèn dầu không được vặn cao bấc, thì ở độ tuổi 15, 16 Giáp đây chơi cả máy phát điện 100W để cho thuê ở các hội nghị. Chính vì sự nhạy bén trong tính năng công nghệ mà khi khởi công công trình đập Môn Sơn (miền tây Nghệ An). Sau khi xem xét hiện trạng địa chất công trình anh đã có những phát minh sáng kiến vượt tầm các kỹ sư thiết kế. Khi công trình hoàn thành đưa vào hoạt động đã được các chuyên gia ngành xây dựng ngạc nhiên nể phục. Đập Môn Sơn sử dụng đến nay đã hơn 17 năm nhưng công trình chưa hề phải khắc phục một thông số kỹ thuật nào. Với phương châm “Lấy chất lượng công trình àm yếu tố quyết định sự sống còn của xí nghiệp” và “tiến độ là lời hứa”. Sau đó nhiều công trình được triển khai đều đạt chất lượng cao và kịp tiến độ. Giữa lúc xí nghiệp 37 đang gầy dựng được thương hiệu thì anh nhận được lệnh của Binh đoàn điều về làm Giám đốc xí nghiệp XDCT 36. Với anh đây là một thách thức lớn trong đời bởi xí nghiệp đang thời kỳ lụn bại, bết bát. Nhiều cán bộ, nhân viên có năng lực đã liệu đường “cao chạy xa bay”. Thực ra Giáp gật đầu lúc này tức là anh đã nhận về mình vai trò một “đô đốc” tiếp cận một “con tàu” đang rạn vỡ giữa “đại dương” mênh mông mà sứ mệnh của mỗi một con người lênh đênh trên ấy. Rất cần một đôi bàn tay vững vàng của người cầm lái.

Ấy thế nhưng sau 9 năm làm Giám đốc CT36, khi thấy công ty được vực dậy nhanh chóng, trở thành một trong 13 đơn vị ăn nên làm ra của Bộ quốc phòng, nhiều người trong đơn vị vui mừng, cảm kích và cảm ơn Nguyễn Đăng Giáp vì cuộc sống của họ được ổn định thì anh lại phải đối mặt với cái thói săm soi, ghen ăn tức ở của người đời. Vì là một con người luôn mang trong mình “bản tính nan di” nên có lần anh đã choảng vào mặt một thiếu tướng “theo tôi anh nên nghỉ được rồi vì anh về đây 20 năm chẳng làm được việc gì”. Hoặc có lúc anh đã bạng ngay một câu với một thành viên trong đơn vị “anh chỉ có tài thọc gậy bánh xe” khi anh này xói xỉa “coi chừng lấy sào sậy chống bè lim có ngày ngã ngựa”. Nhưng tất cả những dèm pha, Giáp đã bỏ ngoài tai và đạp bằng lên dư luận. Cuối cùng nhờ sự đoàn kết nỗ lực phấn đấu vươn lên của cả tập thể trong đó có vai trò con chim đầu đàn, CT36 đã tạo ra một thương hiệu mạnh hội tụ đủ các yếu tố để vươn xa hơn nữa. Nhiều lắm những khu chung cư cao tầng ở giữa Hà Nội sau này đã đến gặp trực tiếp XN 36 để mời thầu. Có thành tựu ấy ngoài năng lực và tài phỏng đoán thiên cơ, Giáp còn có một “sân sau” hậu thuận rất vững vàng đó là người vợ. Đã có thời kỳ xí nghiệp làm ăn khủng hoảng, anh phải về nhà bàn vợ cắm sổ đỏ bán đất để lấy tiền cứu nguy lúc suy sụp bế tắc. Cuối cùng thì người vợ đã nước mắt ràn rụa bởi chị còn lo cho các con trong khi chồng đang chơi vơi giữa “canh bạc” mịt mù của thương trường biết có gỡ được hay không? Thế nhưng vì niềm tin vào sự nghiệp của anh, chị đã vững tâm nghiêng một bờ vai gánh vác nhiệm vụ cùng chồng vượt qua giữa thương trường nghiệt ngã. Cũng là đồng tiền, nhưng đồng tiền lúc ấy mới là đồng tiền có động lực nhất và có giá trị lớn lao nhất.

Một lần, Đài truyền hình Việt Nam đã mời anh tham gia chuyên mục “Người đương thời” nhưng anh đã đề nghị người được tham gia là CCB Hoàng Ngọc Bích – người cùng chiến tuyến năm xưa. Anh vui vẻ nói với phóng viên “các bạn đừng làm tôi phải xấu hổ”. Có thể nói chẳng ai bộc trực như anh và cũng chẳng có ai khiêm tốn đến mức như vậy.

Có một mảng về nghệ thuật trong cuốn hồi ký này buộc tôi nán lại mấy dòng để bàn về nó. Cuốn sách được tác giả sử dụng nhiều giai thoại ấn tượng. Các giai thoại ấy thoáng qua tưởng như phi xác định về không gian, thời gian, thậm chí nhìn bề ngoài ngôn ngữ còn là một trò tiêu khiển nhưng thực chất tính chuyên sâu lại đang lột tả cả một thế giới đầy những vấn đề nhức nhối của đời sống hiện đại - bởi giai thoại ấy được anh đặt rất phù hợp hoàn cảnh, đúng thời điểm, làm những độc giả khó tính cũng phải thỏa mãn và thẩm thấu với nhịp văn thanh tiết. Văn của anh có chút gàn gàn của ông đồ Nghệ, chưa phải là người cầm bút chuyên nghiệp nhưng những câu văn không ôm đồm, khúc chiết lại không hề lặp từ mà vẫn tròn vành đủ ngữ. Không sính ngôn mà uyên bác trừu tượng. Hãy đọc nguyên văn một đoạn khi anh nói về CT36 sau 3 năm đi vào hoạt động “… tôi có cảm giác 36 đang bị bó buộc bởi tấm áo quá chật “tấm áo xí nghiệp” XDCT 36 không còn phù hợp với cơ chế của “tuổi dậy thì”, mỗi ngày lại vặn mình răng rắc. Cần phải cởi bỏ bộ trang phục này”. Không phải ngẫu nhiên mà khi đọc cuốn hồi ký này, Giáo sư Vũ Khiêu đã tặng anh câu đối:

“Tôn trọng hiền tài trên đất Việt
Vươn cao nguyên khí dưới trời Nam”

Gấp cuốn hồi ký, tôi lại nhớ nhà thơ Gia Đạo có viết: “Lưỡng cú tam niên đắc/Nhất ngân song lệ lưu” nghĩa là “3 năm viết được hai câu. Ngẫm lên nước mặt rầu rầu như mưa”. Chắc rằng Nguyễn Đăng Giáp ấp ủ cuốn hồi ký này đã lâu chớ đâu phải 3 năm. Vấn đề ở đây không phải mấy năm mà cái cốt lõi để độc giả nể phục là anh cầm bút khi trên đôi vai còn gánh nặng của một doanh nghiệp, bát cơm manh áo của nhiều người vẫn còn hi vọng ở anh. Cao cả hơn là cuốn tự truyện rất nên đọc để chiêm nghiệm và suy ngẫm cho ta bước vào đời vững tin hơn.

Bài và ảnh Trần Hậu Thịnh

Tin liên quan

Tin mới hơn

Gia Lai: Khu tái định cư An Quang Đông gấp rút hoàn thành đón người dân ăn Tết

Gia Lai: Khu tái định cư An Quang Đông gấp rút hoàn thành đón người dân ăn Tết

LNV - Giữa nắng gió miền Trung sau những ngày mưa lũ triền miên, dự án Khu tái định cư di dời các hộ thuộc khu vực phía Đông đường ven biển ở thôn An Quang Đông, xã Đề Gi, tỉnh Gia Lai, dành cho người dân bị ảnh hưởng nặng nề bởi bão số 13 đang dần hiện lên với những gam màu tươi sáng, gọn gàng và vững chãi.
Xương khớp gia truyền Bà Lão bốc thuốc trị bệnh cứu người

Xương khớp gia truyền Bà Lão bốc thuốc trị bệnh cứu người

LNV - Trong nhịp sống hiện đại ngày nay luôn luôn thay đổi về khí hậu, những diễn biến phức tạp về thời tiết. Thực phẩm ăn uống có nhiều hoá chất nên con người ngày càng quan tâm hơn đến sức khoẻ và giá trị cuộc sống an lành, thì việc tìm lựa chọn những phương pháp trị liệu bệnh tận gốc bền vững theo tinh hoa y học cổ truyền dân tộc, đã và đang được người dân tin tưởng.
Cơ sở chăm sóc sức khỏe công nghệ cao – giải pháp đả thông kinh lạc, thải độc hiệu quả

Cơ sở chăm sóc sức khỏe công nghệ cao – giải pháp đả thông kinh lạc, thải độc hiệu quả

LNV - Trong bối cảnh đời sống hiện đại ngày càng nhiều áp lực, các bệnh lý liên quan đến xương khớp, tuần hoàn máu, cao huyết áp và rối loạn chuyển hóa đang có xu hướng gia tăng, việc tìm kiếm những giải pháp chăm sóc sức khỏe chủ động, an toàn và bền vững trở thành mối quan tâm của đông đảo người dân.
Người nhạc sỹ “Săn” B52

Người nhạc sỹ “Săn” B52

LNV - Khi tổ khúc “Hạt gạo, Hạt vàng” vang lên, đã gây xúc động lớn lao trong thính phòng. Cuộc đời người nông dân một nắng hai sương được hiện lên trong từng làn điệu âm thanh thánh thót. Với thành công này, không lâu sau nhạc sĩ Võ Vang đã được trao giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật năm 2022 vì nhữn cống hiến cho âm nhạc và quân đội.
Gia Lai: Chính quyền An Nhơn Bắc đồng hành cùng người trồng mai vào vụ Tết

Gia Lai: Chính quyền An Nhơn Bắc đồng hành cùng người trồng mai vào vụ Tết

LNV - Những ngày đầu năm mới 2026, giữa làn gió mùa đông bắc bắt đầu se lạnh, làng mai An Nhơn Bắc, tỉnh Gia Lai rộn ràng bước vào mùa tất bật nhất trong năm. Trên những triền đất quen thuộc, từng vườn mai xanh mướt được hồi sinh mạnh mẽ sau trận bão, lũ lịch sử tháng 11/2025. Nụ mai e ấp, cành non vươn mình trong nắng mới, mang theo bao hy vọng về cái Tết đủ đầy cho người trồng mai.
Chuyện nhà “ Hải sản” ở xóm Đồng

Chuyện nhà “ Hải sản” ở xóm Đồng

LNV - Xóm Đồng thôn An Khoái (xã Thanh Miện, thành phố Hải Phòng) vốn là một mảnh đất thuần nông, nơi tiếng gà trưa và tiếng lạch cạch của xưởng may đôi khi là thanh âm chủ đạo. Thế nhưng, vài năm trở lại đây, bầu không khí xóm nhỏ bỗng trở nên “mặn mòi” hơn hẳn, không phải vì gió biển thổi về, mà bởi sự xuất hiện của một gia đình “hải sản” đầy thú vị ngay cạnh nhà tôi.

Tin khác

Hà Nội ra mắt tour trải nghiệm “Hà Nội - chạm miền ký ức“, bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa

Hà Nội ra mắt tour trải nghiệm “Hà Nội - chạm miền ký ức“, bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa

LNV - Chiều 27/12, tại Đền Quán Thánh, Sở Du lịch Hà Nội phối hợp với UBND phường Ba Đình ra mắt tour trải nghiệm “Hà Nội - chạm miền ký ức” thuộc dự án Tuyến tàu điện số 6, một sản phẩm du lịch nhằm bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa, lịch sử của Hà Nội.
Trung tâm Bảo vệ quyền tác giả âm nhạc Việt Nam: Dấu ấn một năm nỗ lực bảo vệ giá trị sáng tạo

Trung tâm Bảo vệ quyền tác giả âm nhạc Việt Nam: Dấu ấn một năm nỗ lực bảo vệ giá trị sáng tạo

LNV - Sáng 12/01/2026, tại Hà Nội, Trung tâm Bảo vệ quyền tác giả âm nhạc Việt Nam (VCPMC) đã long trọng tổ chức Lễ tổng kết hoạt động năm 2025. Buổi lễ cũng là dịp tổng kết, đánh giá, nhìn lại chặng đường một năm hoạt động của VCPMC trong công tác quản lý, khai thác và bảo vệ quyền tác giả âm nhạc, đồng thời khẳng định vai trò quan trọng của VCPMC trong hệ sinh thái công nghiệp văn hóa và sáng tạo của Việt Nam.
“Chiến dịch Quang Trung” mang đến mùa xuân từ những ngôi nhà mới

“Chiến dịch Quang Trung” mang đến mùa xuân từ những ngôi nhà mới

LNV - Những ngày đầu năm mới 2026, khi gió mùa đông bắc vẫn còn se sắt trên vùng đất từng oằn mình bởi bão lũ, tại xã Tuy Phước Đông và xã Tuy Phước (tỉnh Gia Lai), niềm vui đang lan tỏa trong từng ngôi nhà mới.
Đắk Lắk: Tu bổ, phục hồi di tích Tháp Nhạn

Đắk Lắk: Tu bổ, phục hồi di tích Tháp Nhạn

LNV - Phó Thủ tướng Chính phủ Mai Văn Chính vừa ký Quyết định số 2838/QĐ-TTg phê duyệt nhiệm vụ lập Quy hoạch bảo quản, tu bổ, phục hồi di tích kiến trúc nghệ thuật quốc gia đặc biệt Tháp Nhạn, tỉnh Đắk Lắk.
Bánh kẹo Bảo Minh khẳng định thương hiệu quốc gia với những dấu ấn nổi bật năm 2025

Bánh kẹo Bảo Minh khẳng định thương hiệu quốc gia với những dấu ấn nổi bật năm 2025

LNV - Trải qua hơn ba thập kỷ phát triển, Công ty Cổ phần Bánh mứt kẹo Bảo Minh đã trở thành một trong những thương hiệu tiêu biểu của ngành ẩm thực truyền thống Việt Nam. Năm 2025 là một năm đánh dấu chặng đường phát triển, cho thấy nỗ lực đổi mới của đơn vị trong việc gìn giữ và lan tỏa giá trị ẩm thực dân gian.
Thức quà quê tinh túy từ đôi bàn tay người phụ nữ Bình Gia

Thức quà quê tinh túy từ đôi bàn tay người phụ nữ Bình Gia

LNV - Không chỉ là những món bánh dân dã quen thuộc, bánh ngải, bánh rợm, bánh đúc… qua đôi bàn tay khéo léo của người xã Bình Gia, Lạng Sơn đã trở thành tinh hoa ẩm thực, gói trọn hương vị thiên nhiên và bản sắc văn hóa núi rừng xứ Lạng.
Vẻ đẹp cổ kính đình Đồng Kỵ

Vẻ đẹp cổ kính đình Đồng Kỵ

LNV - Nằm giữa vùng Kinh Bắc giàu truyền thống, đình Đồng Kỵ (Bắc Ninh) vẫn giữ được vẻ cổ kính qua nhiều lần trùng tu, trở thành không gian sinh hoạt văn hóa tín ngưỡng của người dân và điểm đến thu hút du khách. Kiến trúc độc đáo, hiện vật quý cùng lễ hội rước pháo nổi tiếng tạo nên sức hấp dẫn riêng cho di tích lịch sử đặc biệt này.
Gia Lai: Những dấu ấn nổi bật trong thu hút đầu tư năm 2025

Gia Lai: Những dấu ấn nổi bật trong thu hút đầu tư năm 2025

LNV - Năm 2025 đánh dấu bước chuyển quan trọng trong thu hút đầu tư của tỉnh Gia Lai, khi các chỉ tiêu chủ yếu đều đạt và vượt kế hoạch trong bối cảnh nền kinh tế còn chịu tác động của suy giảm chung và những bất ổn toàn cầu. Với cách tiếp cận chủ động, có trọng tâm và đồng bộ từ xúc tiến đến cải cách thủ tục hành chính, Gia Lai từng bước khẳng định vị thế là điểm đến đầu tư mới ở khu vực Tây Nguyên.
Sức sống của di sản Chiêng Mường và Ngũ âm Khmer

Sức sống của di sản Chiêng Mường và Ngũ âm Khmer

LNV - Không gian phố cổ Hà Nội những ngày này trở nên đặc biệt hơn khi âm thanh của Chiêng Mường và nhạc Ngũ âm Khmer vang lên giữa khu trưng bày văn hóa. Hoạt động giới thiệu hai loại hình di sản văn hóa phi vật thể tiêu biểu đã mang lại một trải nghiệm sống động, đưa công chúng đến gần hơn với những giá trị tinh thần sâu sắc của cộng đồng người Mường và Khmer.
Hội Âm nhạc Hà Nội tổng kết công tác hoạt động năm 2025

Hội Âm nhạc Hà Nội tổng kết công tác hoạt động năm 2025

LNV - Sáng 26/12, tại Nhà văn hóa Đống Đa (22 Đặng Tiến Đông, Hà Nội), Hội Âm nhạc Hà Nội đã tổ chức Hội nghị tổng kết hoạt động năm 2025 và triển khai phương hướng, nhiệm vụ năm 2026.
KỲ 5: CHÙA HƯƠNG - MỘT DI SẢN VĂN HÓA GIỮA NHỊP SỐNG ĐƯƠNG ĐẠI

KỲ 5: CHÙA HƯƠNG - MỘT DI SẢN VĂN HÓA GIỮA NHỊP SỐNG ĐƯƠNG ĐẠI

LNV - Khép lại hành trình khám phá Chùa Hương, từ miền đất địa linh Hương Sơn, đời sống làng xã cổ truyền, quần thể danh thắng “Nam thiên đệ nhất động”, đến Lễ hội Chùa Hương, có thể khẳng định: Chùa Hương là một di sản văn hóa giữa nhịp sống đương đại, là biểu tượng trong văn hóa tâm linh của người Việt.
KỲ 4: LỄ HỘI CHÙA HƯƠNG TRONG TÂM THỨC NGƯỜI DÂN ĐẤT VIỆT

KỲ 4: LỄ HỘI CHÙA HƯƠNG TRONG TÂM THỨC NGƯỜI DÂN ĐẤT VIỆT

LNV - Không giống bất kỳ lễ hội nào khác trên đất nước Việt Nam, Lễ hội Chùa Hương không chỉ diễn ra trong vài ngày hay một tuần, mà kéo dài suốt cả mùa xuân, như một dòng chảy văn hóa liên tục, bền bỉ, thấm sâu vào đời sống tinh thần của người Việt. Ở đó, lễ hội là một “di sản sống”, nơi tín ngưỡng, sinh hoạt cộng đồng, cảnh quan thiên nhiên và nhịp sống đương đại cùng tồn tại, đối thoại và chuyển hóa không ngừng.
KỲ 3: CHÙA HƯƠNG - “NAM THIÊN ĐỆ NHẤT ĐỘNG”

KỲ 3: CHÙA HƯƠNG - “NAM THIÊN ĐỆ NHẤT ĐỘNG”

LNV - Nếu Hương Sơn là miền đất địa linh hun đúc qua hàng triệu năm địa chất và hàng nghìn năm lịch sử, nếu con người Hương Sơn là chủ thể văn hóa bền bỉ giữ gìn hồn cốt làng quê giữa biến thiên thời đại, thì quần thể Chùa Hương chính là điểm hội tụ cao nhất của tất cả những giá trị ấy. Ở đó, thiên nhiên, núi non, hang động, suối khe cùng hòa giọng với tiếng chuông chùa, mõ tụng, bước chân hành hương để tạo nên một không gian tâm linh độc nhất vô nhị của Việt Nam.
Từ không gian bản Mường đến sản phẩm du lịch văn hóa bền vững

Từ không gian bản Mường đến sản phẩm du lịch văn hóa bền vững

LNV - Trong khuôn khổ Chương trình giới thiệu, trưng bày di sản văn hóa phi vật thể năm 2025, các nghệ nhân chiêng Mường đến từ Phú Thọ đã mang đến những màn trình diễn đặc sắc, giúp công chúng cảm nhận rõ hơn không gian văn hóa Mường và giá trị của di sản chiêng trong đời sống cộng đồng.
KỲ 2: CON NGƯỜI VÀ VĂN HÓA HƯƠNG SƠN

KỲ 2: CON NGƯỜI VÀ VĂN HÓA HƯƠNG SƠN

LNV - Nếu Hương Sơn là một miền đất địa linh được hun đúc bởi địa chất, lịch sử và thiên nhiên, thì chính con người Hương Sơn, qua nhiều thế hệ, đã biến vùng núi rừng đá vôi, suối nước và đầm trũng thành một miền quê có bản sắc riêng, nơi đời sống vật chất và đời sống tinh thần hòa quyện bền chặt.
Xem thêm
Mới nhất Đọc nhiều
Gia Lai định hình chiến lược phát triển kinh tế đêm, tạo động lực mới cho du lịch và dịch vụ

Gia Lai định hình chiến lược phát triển kinh tế đêm, tạo động lực mới cho du lịch và dịch vụ

LNV - Trong bối cảnh cạnh tranh điểm đến ngày càng gay gắt, phát triển kinh tế ban đêm đang trở thành xu hướng tất yếu của nhiều địa phương trên cả nước. Với tầm nhìn dài hạn, tỉnh Gia Lai đã ban hành Kế hoạch phát triển kinh tế ban đêm, coi đây là một tr
Gia Lai: Khu tái định cư An Quang Đông gấp rút hoàn thành đón người dân ăn Tết

Gia Lai: Khu tái định cư An Quang Đông gấp rút hoàn thành đón người dân ăn Tết

LNV - Giữa nắng gió miền Trung sau những ngày mưa lũ triền miên, dự án Khu tái định cư di dời các hộ thuộc khu vực phía Đông đường ven biển ở thôn An Quang Đông, xã Đề Gi, tỉnh Gia Lai, dành cho người dân bị ảnh hưởng nặng nề bởi bão số 13 đang dần hiện l
Hải Gốm: Giữ nghề bằng đam mê, làm nghề bằng sáng tạo

Hải Gốm: Giữ nghề bằng đam mê, làm nghề bằng sáng tạo

LNV - Giữa làn sóng đô thị hóa và sự cạnh tranh mạnh mẽ của thị trường hiện đại, nghề gốm truyền thống vẫn âm thầm tồn tại và chuyển mình nhờ những người trẻ dám dấn thân, dám đổi mới và kiên trì với giá trị cốt lõi của văn hóa dân tộc. Trong số đó, hành
Nghệ nhân ưu tú Nguyễn Tấn Phát và khát vọng hồi sinh nghề sơn mài

Nghệ nhân ưu tú Nguyễn Tấn Phát và khát vọng hồi sinh nghề sơn mài

LNV - Năm 2025, danh hiệu Nghệ nhân ưu tú được Nhà nước phong tặng cho Nguyễn Tấn Phát đã để lại nhiều xúc động trong giới thủ công mỹ nghệ. Không chỉ bởi những cống hiến bền bỉ với nghề sơn mài, mà còn bởi anh là nghệ nhân ưu tú trẻ nhất được vinh danh t
Phụ nữ tích cực khởi nghiệp sáng tạo và làm giàu từ nông nghiệp bền vững

Phụ nữ tích cực khởi nghiệp sáng tạo và làm giàu từ nông nghiệp bền vững

LNV - Những năm gần đây, phong trào phụ nữ khởi nghiệp tại xã Cái Bè (tỉnh Đồng Tháp) phát triển mạnh mẽ, trở thành điểm sáng trong xây dựng kinh tế nông thôn. Với sự đồng hành của Hội Liên hiệp Phụ nữ xã, nhiều hội viên đã mạnh dạn đổi mới tư duy, xây dự
Giao diện di động