Hà Nội: 30°C Hà Nội
Đà Nẵng: 36°C Đà Nẵng
TP Hồ Chí Minh: 31°C TP Hồ Chí Minh
Thừa Thiên Huế: 35°C Thừa Thiên Huế

Đọc Hồi ký "Như tôi đã sống" của Anh hùng Lao động, Đại tá Nguyễn Đăng Giáp

TBV - Cuốn hồi ký “Như tôi đã sống” (NTĐS) in lần thứ 2 của Nguyễn Đăng Giáp. Khác với những cuốn hồi ký của một số nghệ sĩ và các doanh nhân thành đạt, họ thường đánh bóng thần tượng nhằm đề cao thanh thế và thanh bạch hóa cuộc đời. Thì cuốn hồi ký NTĐS đã phản ánh cuộc sống đa chiều bằng bút pháp trần thuật. Nhiều chi tiết thông qua những cảnh ngộ “chưa ai nói tới”, của thời đã qua được tác giả bóc tách làm người đọc chợt ngộ ra và suy ngẫm.
Như bao thanh niên thời kháng chiến, tác giả cũng đến trường trong đói khổ và đồng hành cùng bom đạn. Với anh, gia đình và quê hương là một phần máu thịt không thể tách rời cuộc đời. Từ quê lột xác mà đi nên anh kể về quê hương bằng nhiều thuật ngữ gắn liền với những phong tục tập quán của người dân xứ Nghệ. Ai ngờ ở Cửa Lò ngoài phố biển gắn liền với những phong tục ngư dân, với bao loài hải sản làm mê lòng khách thập phương, ở đây còn có “món cá trích ăn với khoai lang”. Nếu không có dòng ký ức này chắc người xứ Nghệ chỉ nhắc về sự thiếu thốn buổi hàn vi bằng những thuật ngữ “con cá gộ, mo cơm đùm cà”. Anh trai tôi cũng là lính Trường Sơn, đã đọc cuốn sách này. Một hôm gặp tôi anh kể: Ngày xưa trước khi tao lên đường, mẹ cũng cho ăn khoai cá trích (tức là bồi dưỡng khoai với cà có đuôi) mấy ngày. Sau này cô Hợp, người ở quê có gửi thư cho anh và bôi bác rằng “Cá trích ăn với khoai lang. Anh đi để lại một sàng vỏ khoai”.

Về phần gia đình: Bố anh là cụ Nguyễn Đình Cẩn, một cán bộ cần mẫn vì dân, giúp người lắm khi quên mất mình. Tuy là một con người thụ động nhưng tính tình của ông bộc trực, khẳng khái. Đời ai nhân danh một Trưởng phòng nông nghiệp huyện mà khi có đại diện của Bộ Nông nghiệp về họp ông đã phang vào giữa hội nghị, (lúc đó có Bí thư tỉnh ủy Nghệ An làm chủ trì) rằng: “… dân dưới quê còn rất khó khăn. Tôi không đồng tình với kiểu báo cáo gian dối. Vống lên những điều phi thực tế” thế là câu nói của ông đã kịp thời dập tắt tràng vỗ tay của những kẻ quen thói nịnh thần ton hót. Thiết nghĩ giữa cơ chế hôm nay, những câu phản biện như vậy cần lắm chứ, nhưng chắc đốt đuốc đi tìm giữa ban ngày cũng không gặp. Còn mẹ anh, là người đàn bà xuất thân trong gia đình danh gia vọng tộc, bà đoan trang hiền thục và có cảm thụ văn chương sâu sắc. Bà là cô dâu vinh dự của các cụ đồ trong họ. Ngoài nuôi con bà còn là người cáng đáng mọi công việc để chồng yên tâm quán xuyến công tác xã hội. Chuyện rằng, có hôm bố anh đi họp với mấy người nhưng không báo được cơm đã kéo “một chùm” khách huyện đến nhà, làm mẹ anh gác chân lên cổ chạy đi mua thức ăn về tiếp đãi. Mẹ anh có thể nhịn ăn hoặc chịu đói còn tiếp khách bao giờ cũng đàng hoàng, phong lưu. Thật đúng như câu thơ của Mai Hồng Niên đã viết:

“Mẹ hiền từ như hạt lúa củ khoai.Cha khẳng khái ân tình, cứ nóng ran như lửa”.

Có thể nói tính cách, danh phận, của Giáp là tổng hợp hài hòa từ hai nhân cách lớn của bố và mẹ.

Mùa hè năm 1971, khi hoa phượng trải thảm đỏ sân trường, gác bút mực xanh anh bước vào đời lính. Tôi đã đọc rất nhiều cuốn hồi ký viết về đời lính nhìn chung chất văn học trong ấy rất khô khan. Có người nói, lính thì làm gì có ướt át. Nhưng không phải hoàn toàn như vậy. Cuốn nhật ký “Mãi mãi tuổi 20” của Nguyễn Đình Thạc, một người lính viết cuốn sách này trên đường vào trận nhưng với ngòi bút tài hoa của anh đã làm bao người thổn thức và nức nở. Tôi không so sánh và thẩm định cuốn hồi ký NTĐS với Mãi mãi tuổi 20. Nhưng tôi thấy cuốn hồi ký NTĐS có chất triết lý sâu xa và nhân quả gắn với những ưu tư và sự khủng khiếp của chiến tranh. Đời tác giả có cái gì đó bất chấp nguy hiểm, có lúc anh xem tính mạng như trò chơi con trẻ. Có lần bị sốt rét ác tính lên cơn co giật, mông lõm xuống như quả ổi chìm nhưng anh vẫn vui vẻ và hài hước đùa người y tá “Có bị teo không đấy”. Người y tá trả lời “cắm kim vào mà chân chú không cử động là teo luôn đấy”. Thế nhưng khi khỏi bệnh là anh lại xung phong ngồi lên xe làm lái chính. Tháng 8/1974, khi đang chuyển hàng trên tuyến đường đông Trường Sơn, đến đỉnh đèo 141 thì trời mưa dầm, đường trơn, cả phanh tay và phanh chân đều bất lực. Đang cơn hoảng loạn thì lại xuất hiện một ô tô nằm chỏng vó lên trời áng ngự trước mặt. Kể ra lúc này nếu thiếu bình tĩnh và kinh nghiệm thì chắc cả xe và người đều tỏm vào miệng tử thần.


Anh hùng Lao động, Đại tá Nguyễn Đăng Giáp


Nhưng một khi đã ngồi lên lưng hổ thì phải phi, thế là anh cầm chắc tay lái xoay như múa, đầu xe ở bên này, đít xe chuyển hướng bên kia như ảo thuật. Cuối cùng chiếc xe của anh và người lái phụ “mặt xanh như đít nhái” cũng thoát nạn. Đặt trường hợp nếu cả người và xe hôm ấy vĩnh viễn không trở lại đơn vị thì sự việc này có bị lãng quên? Về sau tác giả đã tâm sự với bạn bè “nếu không có hồng phúc, tổ tiên … không có những linh hồn của lính phù trợ thì tôi khó lòng qua cửa tử. Nếu không vì nhiệm vụ cao cả, không có lòng tự trọng, liêm sỉ thì dù dát vàng thì sau chuyến này tôi cũng xin chuyển sang một công việc gì đó”. Nhưng rồi “mọi chuyện tan nhanh như bóng xà phòng, tất cả lùi lại sau vết bánh xe lăn”. Cũng trong dịp này có một chuyện suýt làm anh kỷ luật. Đó là chuyến anh đi cùng Trung đội trưởng T. Anh này không ưa gì cái tính “làm được nói được” của anh. Thế rồi sau mấy đêm đường trường một mình bên tay lái (do lái phụ đã thoái thác). Quá buồn ngủ anh đã “phản đòn” quyết định không đi nữa mà tạt xe vào lề rừng nằm. Trung trưởng thấy thế quát tháo giọng. Cuối cùng hơn ai hết anh biết “tự cứu mình trước khi trời cứu” thế là Giáp nhảy xuống đất chơi tay bo với trung trưởng. Đọc đến đây tôi mới ngỡ ra rằng: Té ra ở bất cứ hoàn cảnh nào thì con người vẫn có sự đố kỵ và ganh ghét lẫn nhau. Và không phải lời của chỉ huy bao giờ cũng đúng. Quyết định của anh mãi đến hôm nay còn là bài học lớn có giá trị cho những cánh lái xe đường dài. Thực tế có biết bao ô tô đã lao vào quán, vào nhà dân đâm đổ giải phân cách và rào chắn, tất cả cũng do một số ít nghiện ma túy còn lại số đông vì áp lực và buồn ngủ.

Về cuối cuộc chiến thì mạch văn của Giáp càng sôi nổi nhưng không kém phần nhân văn. Tôi thực sự bị cuốn hút bởi hình ảnh người lính vận tải chạy trên cung đường thuộc vùng đất Tây nguyên. Có thời điểm lương thực bị cạn kiệt bộ đội phải nhổ sắn của dân ở ven đường để ăn. Vì sắn trồng lâu nên rất khó nhổ, thế là Giáp đã sinh ra sáng kiến “thọc đòn bẫy” rồi nâng cả ụ với vài chục kg sắn lên. Điều đáng nói ở đây là ai nhổ một bụi sắn thì người đó phải tự giác giặm lại một cái hom để trả sự hồi sinh cho đất. Cái hom sắn bé nhỏ bằng cái cọn khăng nhưng mạng nặng tình người mà chỉ có anh bộ đội cụ Hồ mới có việc làm nhân văn cao cả như vậy. Rõ ràng chúng ta thắng Mĩ đâu chỉ có lòng quả cảm mưu trí của quân đội, sự ủng hộ của loài người tiến bộ trên thế giới, mà điều quan trọng là lòng dân. Có những mẫu chuyện anh kể ra làm tôi vụt nhớ đến vài chi tiết trong tiểu thuyết “Nỗi buồn chiến tranh” của nhà văn Bảo Ninh. Phải khẳng định chỉ có con người khảng khái như Nguyễn Đăng Giáp mới đưa ra chi tiết sau đây trong cuốn hồi ký này. Đó là trong dịp từ Ban Mê, ghé qua Đức Lập tình cờ anh gặp một số bà con giáo dân ở Nghi Lộc “xiêu cư bạt quán” vào đây. Có cụ già gặp Giáp đã lạnh lùng “khi rời quê bầy tui để lại đất đai nhiều lắm rồi. Mần răng các chú còn vô đây…” thế là mặc dầu tức ứ máu nhưng anh vẫn bình tĩnh hạ cố lý giải để họ hiểu. Thế rồi nhờ có những người lính đủ lý trí và bản lĩnh như Giáp, nhiều gia đình đã nhanh chóng xóa bỏ mặc cảm. Phần đông họ rất kính phục và phấn khởi, rồi xem bộ đội như anh em ruột thịt trong gia đình. Nhiều nhà còn làm cơm tiếp đãi. Đọc đến đây tôi lại nghĩ về bố anh cũng là tạng người “bạch ngôn”. Nhưng anh còn uyên bác hơn vì mang theo cả đức tính ông nội - Một nhà nho, tinh thông thư pháp, thẩm thấu cả nụ cười và tiếng khóc nhân gian.

Khi cuộc kháng chiến chống Mĩ kết thúc thắng lợi, nhiều người lính đã thả mình để xả stress trong niềm vui khải hoàn của đất nước thì nước bạn Lào vẫn tồn tại những toán phỉ chuyên cướp bóc và phá hoại tình đoàn kết giữa hai nước. Là anh lính Trường Sơn đã thử lửa ở chiến trường, anh lại đi đầu trong đoàn quân tình nguyện của bộ đội Việt Nam. Ở đất bạn xa xôi, lại không được hợp đồng giữa các lực lượng như ở bên mình nên sang đây, đi trên đường luôn cảm thấy đơn phương độc mã, lạnh lưng hở sườn. Mà suy cho cùng thì cái chết ai không sợ. Nhưng ai cũng làm thằng khôn thì lấy ai làm dại.

Nhưng từ những kinh nghiệm đúc rút của người lính. Thế là ngoài nhiệm vụ chiến đấu của người lính, anh lại vào sâu các bản làng thuyết phục được nhiều người dân bản địa. Trăm nghe không bằng một thấy rồi hình ảnh người lính cụ Hồ nơi mảnh đất Chăm Pa lại tỏa sáng hơn bao giờ hết. Về sau có những người như mế Hiền, bác Tứ, mặc dầu biết Giáp đã về Việt Nam mấy năm nhưng khi nghe tin anh bị bệnh nằm ở bệnh viện 559 (Đông Hà) họ đã cho anh vay cả cây vàng để điều trị bệnh mà không kèm theo một nghi thức gì. Rõ ràng có được diễm phúc ấy đâu phải ngẫu nhiên, bởi kể cả anh em ruột thịt còn chi li đo đắn huống hồ người dưng.

Tiếp tục thêm 10 năm chiến đấu ở Lào, lúc này anh đã gấp ghé tuổi tứ tuần. Ở độ tuổi ấy thì người ngoài cuộc đang là thời kỳ “độ chín”. Còn với người lính hầu như họ đều thấm mệt. Nhưng đối với Giáp, anh vẫn giữ trên mình bộ quân phục bạc màu tiếp tục vào học trường Luật, vì anh nghĩ “xã hội càng phát triển văn minh thì pháp luật phải nghiêm minh”. Tháng 4/1996, sau khi tốt nghiệp ra trường, kết hợp với một số kiến thức ở người lính kỹ thuật mà cơ bản là sự năng nổ của một con người anh được bổ nhiệm làm phó Giám đốc XN 37 - Binh đoàn 11.

Đến đây để khơi nguồn cho dòng chảy của một con người như Nguyễn Đăng Giáp, tôi xin trích hai câu ngạn ngữ. Câu thứ nhất của một nhà khoa học Israel “Tư cách và sự nghiệp một con người thể hiện ở vân tay của họ”, và câu thứ hai của một cố nhân người Trung Quốc “Nhân vô hoạnh tài bất phú. Mã vô dạ thảo bất phì” ý rằng người không có tài không làm được giàu. Ngựa không có cỏ ban đêm không béo được. Với Nguyễn Đăng Giáp ngay đầu cuốn hồi ký mặc dầu anh không khoe khoang nhưng tự toát lên bản thân là một con người tài hoa thiên bẩm. Ở những năm đầu thập kỷ 70, trong khi nhiều người còn dùng đèn đom đóm, hoặc chí ít đèn dầu không được vặn cao bấc, thì ở độ tuổi 15, 16 Giáp đây chơi cả máy phát điện 100W để cho thuê ở các hội nghị. Chính vì sự nhạy bén trong tính năng công nghệ mà khi khởi công công trình đập Môn Sơn (miền tây Nghệ An). Sau khi xem xét hiện trạng địa chất công trình anh đã có những phát minh sáng kiến vượt tầm các kỹ sư thiết kế. Khi công trình hoàn thành đưa vào hoạt động đã được các chuyên gia ngành xây dựng ngạc nhiên nể phục. Đập Môn Sơn sử dụng đến nay đã hơn 17 năm nhưng công trình chưa hề phải khắc phục một thông số kỹ thuật nào. Với phương châm “Lấy chất lượng công trình àm yếu tố quyết định sự sống còn của xí nghiệp” và “tiến độ là lời hứa”. Sau đó nhiều công trình được triển khai đều đạt chất lượng cao và kịp tiến độ. Giữa lúc xí nghiệp 37 đang gầy dựng được thương hiệu thì anh nhận được lệnh của Binh đoàn điều về làm Giám đốc xí nghiệp XDCT 36. Với anh đây là một thách thức lớn trong đời bởi xí nghiệp đang thời kỳ lụn bại, bết bát. Nhiều cán bộ, nhân viên có năng lực đã liệu đường “cao chạy xa bay”. Thực ra Giáp gật đầu lúc này tức là anh đã nhận về mình vai trò một “đô đốc” tiếp cận một “con tàu” đang rạn vỡ giữa “đại dương” mênh mông mà sứ mệnh của mỗi một con người lênh đênh trên ấy. Rất cần một đôi bàn tay vững vàng của người cầm lái.

Ấy thế nhưng sau 9 năm làm Giám đốc CT36, khi thấy công ty được vực dậy nhanh chóng, trở thành một trong 13 đơn vị ăn nên làm ra của Bộ quốc phòng, nhiều người trong đơn vị vui mừng, cảm kích và cảm ơn Nguyễn Đăng Giáp vì cuộc sống của họ được ổn định thì anh lại phải đối mặt với cái thói săm soi, ghen ăn tức ở của người đời. Vì là một con người luôn mang trong mình “bản tính nan di” nên có lần anh đã choảng vào mặt một thiếu tướng “theo tôi anh nên nghỉ được rồi vì anh về đây 20 năm chẳng làm được việc gì”. Hoặc có lúc anh đã bạng ngay một câu với một thành viên trong đơn vị “anh chỉ có tài thọc gậy bánh xe” khi anh này xói xỉa “coi chừng lấy sào sậy chống bè lim có ngày ngã ngựa”. Nhưng tất cả những dèm pha, Giáp đã bỏ ngoài tai và đạp bằng lên dư luận. Cuối cùng nhờ sự đoàn kết nỗ lực phấn đấu vươn lên của cả tập thể trong đó có vai trò con chim đầu đàn, CT36 đã tạo ra một thương hiệu mạnh hội tụ đủ các yếu tố để vươn xa hơn nữa. Nhiều lắm những khu chung cư cao tầng ở giữa Hà Nội sau này đã đến gặp trực tiếp XN 36 để mời thầu. Có thành tựu ấy ngoài năng lực và tài phỏng đoán thiên cơ, Giáp còn có một “sân sau” hậu thuận rất vững vàng đó là người vợ. Đã có thời kỳ xí nghiệp làm ăn khủng hoảng, anh phải về nhà bàn vợ cắm sổ đỏ bán đất để lấy tiền cứu nguy lúc suy sụp bế tắc. Cuối cùng thì người vợ đã nước mắt ràn rụa bởi chị còn lo cho các con trong khi chồng đang chơi vơi giữa “canh bạc” mịt mù của thương trường biết có gỡ được hay không? Thế nhưng vì niềm tin vào sự nghiệp của anh, chị đã vững tâm nghiêng một bờ vai gánh vác nhiệm vụ cùng chồng vượt qua giữa thương trường nghiệt ngã. Cũng là đồng tiền, nhưng đồng tiền lúc ấy mới là đồng tiền có động lực nhất và có giá trị lớn lao nhất.

Một lần, Đài truyền hình Việt Nam đã mời anh tham gia chuyên mục “Người đương thời” nhưng anh đã đề nghị người được tham gia là CCB Hoàng Ngọc Bích – người cùng chiến tuyến năm xưa. Anh vui vẻ nói với phóng viên “các bạn đừng làm tôi phải xấu hổ”. Có thể nói chẳng ai bộc trực như anh và cũng chẳng có ai khiêm tốn đến mức như vậy.

Có một mảng về nghệ thuật trong cuốn hồi ký này buộc tôi nán lại mấy dòng để bàn về nó. Cuốn sách được tác giả sử dụng nhiều giai thoại ấn tượng. Các giai thoại ấy thoáng qua tưởng như phi xác định về không gian, thời gian, thậm chí nhìn bề ngoài ngôn ngữ còn là một trò tiêu khiển nhưng thực chất tính chuyên sâu lại đang lột tả cả một thế giới đầy những vấn đề nhức nhối của đời sống hiện đại - bởi giai thoại ấy được anh đặt rất phù hợp hoàn cảnh, đúng thời điểm, làm những độc giả khó tính cũng phải thỏa mãn và thẩm thấu với nhịp văn thanh tiết. Văn của anh có chút gàn gàn của ông đồ Nghệ, chưa phải là người cầm bút chuyên nghiệp nhưng những câu văn không ôm đồm, khúc chiết lại không hề lặp từ mà vẫn tròn vành đủ ngữ. Không sính ngôn mà uyên bác trừu tượng. Hãy đọc nguyên văn một đoạn khi anh nói về CT36 sau 3 năm đi vào hoạt động “… tôi có cảm giác 36 đang bị bó buộc bởi tấm áo quá chật “tấm áo xí nghiệp” XDCT 36 không còn phù hợp với cơ chế của “tuổi dậy thì”, mỗi ngày lại vặn mình răng rắc. Cần phải cởi bỏ bộ trang phục này”. Không phải ngẫu nhiên mà khi đọc cuốn hồi ký này, Giáo sư Vũ Khiêu đã tặng anh câu đối:

“Tôn trọng hiền tài trên đất Việt
Vươn cao nguyên khí dưới trời Nam”

Gấp cuốn hồi ký, tôi lại nhớ nhà thơ Gia Đạo có viết: “Lưỡng cú tam niên đắc/Nhất ngân song lệ lưu” nghĩa là “3 năm viết được hai câu. Ngẫm lên nước mặt rầu rầu như mưa”. Chắc rằng Nguyễn Đăng Giáp ấp ủ cuốn hồi ký này đã lâu chớ đâu phải 3 năm. Vấn đề ở đây không phải mấy năm mà cái cốt lõi để độc giả nể phục là anh cầm bút khi trên đôi vai còn gánh nặng của một doanh nghiệp, bát cơm manh áo của nhiều người vẫn còn hi vọng ở anh. Cao cả hơn là cuốn tự truyện rất nên đọc để chiêm nghiệm và suy ngẫm cho ta bước vào đời vững tin hơn.

Bài và ảnh Trần Hậu Thịnh

Tin liên quan

Tin mới hơn

Hà Nội: Nghệ nhân dân gian Nguyễn Văn Bồi làng nghề diều sáo Bá Dương Nội

Hà Nội: Nghệ nhân dân gian Nguyễn Văn Bồi làng nghề diều sáo Bá Dương Nội

LVN - Vừa qua (từ ngày 30/4- 02/ 5 tức là ngày 14-16/3 âm lịch), xã Ô Diên, TP Hà Nội đã tổ chức thành công “Lễ hội thi thả diều truyền thống làng Bá Dương Nội, di sản văn hóa phi vật thể quốc gia”.
Dèng A Lưới, ký họa cố đô thăng hoa trên tà áo dài của Nhà thiết kế Viết Bảo

Dèng A Lưới, ký họa cố đô thăng hoa trên tà áo dài của Nhà thiết kế Viết Bảo

LNV - Trong dòng chảy của văn hóa Việt Nam, mỗi làng nghề truyền thống đều mang trong mình một câu chuyện riêng về lịch sử, cộng đồng và bản sắc dân tộc. Với đồng bào Tà Ôi ở miền cao A Lưới (Huế), nghề dệt Dèng không chỉ là nghề thủ công truyền thống mà còn là ký ức văn hóa được trao truyền qua nhiều thế hệ.
Làng Lời, xã Thuận An, Hà Nội Vùng đất “ Trồng người”

Làng Lời, xã Thuận An, Hà Nội Vùng đất “ Trồng người”

LVN - Thôn Lê thường gọi làng Lời, xa xưa thuộc xã Đặng Xá, huyện Gia Lâm tỉnh Bắc Ninh, nay thuộc xã Thuận An, thành phố Hà Nội. Vùng đất làng Lời hình thành muộn nhất vào thế kỷ X. Bởi địa danh với Nôm ở Việt Nam thường xuất hiện vào trước thời kỳ độc lập tự chủ, tức là trước khi Ngô Quyền xưng Vương (năm 938). Đến khai hoang mở địa vùng đất làng Lời thuở ban đầu có các họ: Nguyễn, Phạm, Vũ, Hoàng, Bùi, Đặng...được ghi trong bia đá có niên hiệu Long Đức thứ 2 (1733). Bia trên cũng ghi địa danh thời đó là thôn Lê, xã Đặng Xá, huyện Gia Lâm, tỉnh Bắc Ninh. Đây là tấm bia rất có giá trị phản ánh truyền thống văn hoá tốt đẹp người làng Lời. Bia ghi việc suy tôn hậu thần và lập văn khoán của làng trong việc tri ân hậu thần lúc sinh thời và khi quá cố.
Gia Lai: Học sinh THPT tăng tốc ôn thi giai đoạn nước rút

Gia Lai: Học sinh THPT tăng tốc ôn thi giai đoạn nước rút

LNV - Chỉ còn hơn một tháng nữa, Kỳ thi tốt nghiệp THPT năm 2026 sẽ chính thức diễn ra. Thời điểm này, các trường THPT trên địa bàn tỉnh Gia Lai đang tăng tốc ôn tập, tổ chức thi thử diện rộng, siết chặt kỷ luật và chuẩn bị đầy đủ các điều kiện nhằm giúp học sinh tự tin bước vào kỳ thi quan trọng.
Giữ bản sắc người Hà Nội: Nối dài dòng chảy ngàn năm

Giữ bản sắc người Hà Nội: Nối dài dòng chảy ngàn năm

LNV - Phát triển văn hóa chính là phát triển con người, và ngược lại, con người là nền tảng để bồi đắp, lan tỏa các giá trị văn hóa. Vì vậy, gìn giữ bản sắc người Hà Nội cũng chính là cách tiếp nối dòng chảy văn hiến ngàn năm, để văn hóa trở thành “nguồn lực mềm”, góp phần khẳng định vị thế và bản sắc riêng của Thủ đô trong khu vực và trên thế giới.
Tổng kết và trao giải Cuộc thi “Sáng tác ca khúc về Phượng Dực”

Tổng kết và trao giải Cuộc thi “Sáng tác ca khúc về Phượng Dực”

LNV - Chiều ngày 29/4/2026, UBND xã Phượng Dực (Hà Nội) long trọng tổ chức Hội nghị tổng kết và trao giải Cuộc thi “Sáng tác ca khúc về Phượng Dực”. Qua đó, đã tặng thưởng và vinh danh 10 tác giả, với 01 giải Nhất, 02 giải Nhì, 02 giải Ba và 05 giải Khuyến khích.

Tin khác

Người “giữ lửa” cho nghệ thuật tuồng

Người “giữ lửa” cho nghệ thuật tuồng

LNV - Cống hiến hết mình vì nghệ thuật, là người lãnh đạo gương mẫu, luôn truyền lửa cho thế hệ nghệ sĩ trẻ”... Đó là nhận xét của nhiều người khi nói về Nghệ sĩ Ưu tú (NSƯT) Minh Chính, Phó Giám đốc Trung tâm Văn hóa - Nghệ thuật Lam Sơn Thanh Hóa.
“Hồn Bản”: Hành trình người trẻ chạm vào tâm hồn văn hóa bản địa Sa Pa

“Hồn Bản”: Hành trình người trẻ chạm vào tâm hồn văn hóa bản địa Sa Pa

LNV - Sapa không chỉ níu chân du khách bởi cảnh sắc mây ngàn gió núi hay những thửa ruộng bậc thang kỳ vĩ, mà còn bởi chiều sâu văn hóa bản địa đầy bí ẩn. Với mong muốn lan tỏa vẻ đẹp ấy và xây dựng một phong cách du lịch thấu cảm, nhóm sinh viên Học viện Ngoại giao đã chính thức ra mắt dự án mang tên “Hồn Bản” - một hành trình tinh tế đưa người trẻ chạm vào những giá trị tâm linh thiêng liêng của đồng bào Mông.
Lễ hội Tràng An 2026: Lan tỏa “mạch nguồn linh khí”, gợi nhắc về trách nhiệm của con người

Lễ hội Tràng An 2026: Lan tỏa “mạch nguồn linh khí”, gợi nhắc về trách nhiệm của con người

LNV - Ngày 3/5 (tức 17/3 âm lịch), tại Khu du lịch sinh thái Tràng An, phường Tây Hoa Lư, tỉnh Ninh Bình đã diễn ra Lễ hội Tràng An năm 2026 với chủ đề “Mạch nguồn linh khí”, thu hút đông đảo người dân và du khách thập phương.
“Khảm sắc”: Khi khảm trai trở thành trải nghiệm sống động cho du khách quốc tế

“Khảm sắc”: Khi khảm trai trở thành trải nghiệm sống động cho du khách quốc tế

LNV - Ngày 27/04/2026, chuỗi hoạt động trải nghiệm văn hóa thuộc dự án “Khảm Sắc” đã chính thức khép lại sau ba chặng hành trình tại làng nghề khảm trai xã Chuyên Mỹ (Hà Nội), thu hút đông đảo du khách trong nước và quốc tế tham gia. Dự án phi lợi nhuận do sinh viên Khoa Truyền thông và Văn hóa Đối ngoại, Học viện Ngoại giao tổ chức, với mong muốn đưa nghệ thuật khảm xà cừ truyền thống đến gần hơn với công chúng hiện đại.​​
Gia Lai: Nhu cầu học bơi của trẻ tăng cao mùa nắng nóng

Gia Lai: Nhu cầu học bơi của trẻ tăng cao mùa nắng nóng

LNV - Học bơi là nhu cầu cần thiết để đảm bảo cho trẻ những kỹ năng cơ bản trong môi trường nước.
Doanh nhân họ Nguyễn hướng tới những bước tiến mới tại Phú Thọ

Doanh nhân họ Nguyễn hướng tới những bước tiến mới tại Phú Thọ

LNV - Vừa qua, Câu lạc bộ Doanh nhân họ Nguyễn Việt Nam do Chủ tịch Nguyễn Thanh Sơn dẫn đầu đã có chuyến thăm và làm việc tại Trung tâm CSSK Cộng đồng Quân Dân Y Vĩnh Phúc, mở ra nhiều định hướng kết nối, hợp tác và phát triển cho cộng đồng doanh nhân họ Nguyễn tại Phú Thọ.
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm gặp gỡ, trò chuyện với nhân dân tại Đền Hùng

Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm gặp gỡ, trò chuyện với nhân dân tại Đền Hùng

LNV - Hôm nay, 26/4, trong không khí thiêng liêng của ngày Giỗ Tổ Hùng Vương, ngay sau Lễ dâng hương tại Đền Thượng, dâng hoa, dâng hương tại Lăng Hùng Vương, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đã gặp gỡ, nói chuyện thân mật với bà con nhân dân tại đây. Cổng Thông tin điện tử Chính phủ trân trọng giới thiệu toàn văn nội dung buổi nói chuyện của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm.
Chương trình nghệ thuật “Đại ngàn reo” dấu ấn nơi đại ngàn cất tiếng

Chương trình nghệ thuật “Đại ngàn reo” dấu ấn nơi đại ngàn cất tiếng

Tối 25/4, tại Quảng trường Đại Đoàn Kết (phường Pleiku, tỉnh Gia Lai), Tỉnh Gia Lai tổ chức chương trình nghệ thuật đặc biệt “Đại ngàn reo”.
Phú Thọ: Cựu chiến binh - Nhà thơ Trần Sơn Thắng tích cực tham gia các hoạt động xã hội

Phú Thọ: Cựu chiến binh - Nhà thơ Trần Sơn Thắng tích cực tham gia các hoạt động xã hội

LNV - Tháng 12/1970 giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của nhân dân ta đang diễn ra ác liệt, ông Trần Sơn Thắng (SN 1952) cùng nhiều thanh niên đồng trang lứa ở xã Đào Xá, tỉnh Phú Thọ tình nguyện lên đường nhập ngũ. Sau 03 tháng huấn luyện cấp tốc tại Bắc Thái, tân binh Trần Sơn Thắng được biên chế vào đơn vị: C3, D86, E132, Bộ Tư lệnh Thông tin liên lạc, cùng đơn vị hành quân vào Nam chiến đấu.
Đồng chí Nguyễn Đức Cảnh với Đảng bộ và phong trào công nhân ở Hải Phòng những năm đầu thế kỷ XX

Đồng chí Nguyễn Đức Cảnh với Đảng bộ và phong trào công nhân ở Hải Phòng những năm đầu thế kỷ XX

Những năm đầu thập niên 20 của thế kỷ XX, phong trào đấu tranh của công nhân lao động Hải Phòng khá rầm rộ, trong đó các cuộc đấu tranh tiêu biểu trong cả nước và có tiếng vang quốc tế. Thực tiễn phong trào cách mạng Hải Phòng những năm này góp phần giúp người thanh niên giàu lòng yêu nước Nguyễn Đức Cảnh giác ngộ về lý tưởng cộng sản, gắn bó hầu hết hoạt động cuộc đời của mình cho phong trào đấu tranh cách mạng của đội ngũ công nhân và người dân lao động thành của mình cho phong trào đấu tranh cách mạng của đội ngũ công nhân và người dân lao động thành phố Hải Phòng.
Sắc rừng tháng Ba

Sắc rừng tháng Ba

Những ngày tháng Ba, khí trời đổi sang nắng ấm, tôi lái chiếc xe máy cà tàng lang thang trên khắp các nẻo đường miền Tây xứ Nghệ, ngắm cảnh núi rừng đổi sắc mới thấy hết được vẻ đẹp kỳ diệu của đất trời.
Tái hiện ký ức làng nghề giữa không gian phố cổ Hà Nội

Tái hiện ký ức làng nghề giữa không gian phố cổ Hà Nội

LNV - Chiều 19/4, tại không gian cổ kính của Đình Hà Vĩ (11 Hàng Hòm, Hoàn Kiếm, Hà Nội), tọa đàm “Dấu ấn Hà Vĩ – Ký ức phố cổ, hơi thở làng trong phố cổ” đã diễn ra trong không khí ấm cúng, mở ra một cuộc đối thoại giàu chiều sâu về lịch sử, văn hóa và tương lai của nghề sơn trong lòng đô thị Thăng Long – Hà Nội.
Ấn tượng Lễ hội cà phê và sách Pleiku 2026

Ấn tượng Lễ hội cà phê và sách Pleiku 2026

LNV - Lễ hội cà phê và sách Pleiku 2026 với chủ đề “Đọc giữa đại ngàn - nhâm nhi vị bazan” để lại dấu ấn tốt đẹp trong lòng người dân và du khách.
Hà Nội: Trang nghiêm nghi lễ rước kiệu truyền thống tại Cụm di tích Vũ Thạch

Hà Nội: Trang nghiêm nghi lễ rước kiệu truyền thống tại Cụm di tích Vũ Thạch

LNV - Sáng 19/4, tại Cụm di tích đình – đền – chùa Vũ Thạch (phường Cửa Nam, Hà Nội), lễ rước kiệu Mẫu đã diễn ra trong không khí trang nghiêm, thành kính, thu hút đông đảo người dân và du khách tham dự. Đây là một trong những nghi lễ truyền thống trong ngày hội tưởng nhớ Thánh Mẫu Liễu Hạnh (mùng 3/3 âm lịch), góp phần bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa của tín ngưỡng thờ Mẫu trong nhịp sống đô thị hiện đại.
Gia Lai: Phố ẩm thực Diên Hồng điểm nhấn thu hút khách du lịch

Gia Lai: Phố ẩm thực Diên Hồng điểm nhấn thu hút khách du lịch

LNV - Phố ẩm thực Diên Hồng không chỉ đáp ứng nhu cầu vui chơi giải trí, thưởng thức ẩm thực của người dân và du khách mà còn góp phần làm mới diện mạo du lịch, thúc đẩy kinh tế đêm của Gia Lai.
Xem thêm
Mới nhất Đọc nhiều
Đà Nẵng: Nghề điêu khắc đá mỹ nghệ Phú Thuận được công nhận nghề truyền thống

Đà Nẵng: Nghề điêu khắc đá mỹ nghệ Phú Thuận được công nhận nghề truyền thống

UBND TP Đà Nẵng vừa công nhận nghề điêu khắc đá mỹ nghệ Phú Thuận là nghề truyền thống.
Hà Nội thúc đẩy phát triển ngành nghề nông thôn

Hà Nội thúc đẩy phát triển ngành nghề nông thôn

Hà Nội triển khai kế hoạch phát triển làng nghề, thúc đẩy sản xuất, du lịch, bảo vệ môi trường, nâng cao đời sống cộng đồng nông thôn.
Hội chợ triển lãm Công Thương - OCOP Thái Nguyên 2026

Hội chợ triển lãm Công Thương - OCOP Thái Nguyên 2026

Thái Nguyên đã long trọng khai mạc Hội chợ triển lãm “Công Thương - OCOP Thái Nguyên 2026”
Hội văn thư lưu trữ Việt Nam 25 năm khẳng định vị thế, đồng hành cùng di sản dân tộc

Hội văn thư lưu trữ Việt Nam 25 năm khẳng định vị thế, đồng hành cùng di sản dân tộc

Tài liệu lưu trữ không chỉ là những trang giấy vô tri mà là huyết mạch thông tin, là linh hồn lưu giữ ký ức của một quốc gia, dân tộc.
Phát huy sức mạnh đại đoàn kết dân tộc, tạo động lực đưa làng nghề Việt Nam bước vào kỷ nguyên số

Phát huy sức mạnh đại đoàn kết dân tộc, tạo động lực đưa làng nghề Việt Nam bước vào kỷ nguyên số

Đại hội đại biểu toàn quốc MTTQ Việt Nam đã diễn ra với chủ đề: Đoàn kết - Dân chủ - Đổi mới - Sáng tạo - Phát triển
Giao diện di động