Chợ phiên Mèo Vạc: Nét đẹp văn hóa vùng cao Hà Giang

LNV - Ra đường rất sớm khi trời còn tối, trong hơi lạnh man mát, chảng vảng sương sớm của miền núi, người dân đến chợ khi mà còn chưa nhìn rõ mặt nhau. Ấy vậy chỉ khi ánh sáng le lói thì cả khu chợ như bừng tỉnh qua một đêm ngủ yên tĩnh đến tĩnh mịch. Khu chợ rộng mênh mông giờ đã kín người mua, người bán, náo nhiệt với nhiều sắc màu của áo quần, nhưng ấn tượng nhất vẫn là áo trắng và váy tất của các bà các chị.
Năm đó, ông bố vợ tôi còn minh mẫn và khoẻ mạnh, cứ hai năm hai vụ lại ra Hà Nội thăm con cháu. Chả là, theo sự phân công của Đảng, cụ ông vào Đà Lạt công tác và sinh sống ở đó từ năm 1977 khi nước nhà mới thống nhất hai miền, cụ làm đến chức thị trưởng thành phố Đà Lạt, nên vùng cao nguyên Nam Trung bộ cụ đã rất quen thuộc. Năm nay, vì lý do đặc biệt nên chỉ có cụ ông mong muốn con rể đưa lên vùng núi phía bắc tham quan. Tôi chọn tỉnh Hà Giang để cụ được chiêm ngưỡng: cao nguyên đá Đồng Văn, cột cờ Lũng Cú, nhà của Vua Mèo (họ Vương). Kí sự này tôi dành những trang viết để miêu tả phiên chợ của các dân tộc thiểu số vùng cao miền núi phía Bắc, đó là phiên chợ Mèo Vạc. Chợ phiên ở Mèo Vạc mỗi tuần chỉ họp duy nhất một lần vào sáng chủ nhật. Điều đặc biệt phiên chợ họp rất sớm cho nên mới sáng tinh mơ, mấy anh chị bạn đã đến khách sạn nơi chúng tôi nghỉ để đánh thức chúng tôi dậy. Các chị cho biết vì tuần có một lần nên bà con các xã trong huyện và các huyện lân cận cũng đến chợ. Vì nhà xa, người dân đi chợ rất sớm, có người đi từ 1 hay 2 giờ sáng, có người xa đến 10, 20 cây số. Chính vì đi sớm như vậy, nên từ 4h sáng, các ngả đường đến chợ đã nghe thấy tiếng xe cộ đi lại, tiếng nói cười gọi nhau của tiếng dân tộc lanh lảnh, tiếng lục lạc được người dân làm bằng gỗ tạo ra tiếng kêu theo nhịp bước chân của những con gia súc như trâu bò... khiến cho chúng tôi không thể nằm yên chờ trời sáng mà cũng lục tục hò nhau dậy để đến chợ.


Tác giả Hà Kế Vinh (người bên tay trái). Ảnh: Hà Kế Vinh


Khi các anh chị bạn đến khách sạn là bố con tôi đã ăn mặc chỉnh tề để đến chợ. Ra đường rất sớm khi trời còn tối, trong hơi lạnh man mát, chảng vảng sương sớm của miền núi, người dân đến chợ khi mà còn chưa nhìn rõ mặt nhau. Ấy vậy chỉ khi ánh sáng le lói thì cả khu chợ như bừng tỉnh qua một đêm ngủ yên tĩnh đến tĩnh mịch. Khu chợ rộng mênh mông giờ đã kín người mua, người bán, náo nhiệt với nhiều sắc màu của áo quần, nhưng ấn tượng nhất vẫn là áo trắng và váy tất của các bà các chị.


Tác giả hòa mình vào cuộc sống bình dị tại chợ phiên Mèo Vạc, nơi vùng cao Hà Giang.(Ảnh: Hà Kế Vinh)


(Ảnh: Hà Kế Vinh)


Chúng tôi ghé vào quán ăn phở, quán này được giới thiệu là đông và ngon nhất Mèo Vạc. Nhưng lúc này trời vẫn tối lắm, quán phở chỉ duy nhất với một bóng đèn điện thắp sáng màu vàng le lói vì không đủ sáng nên chúng tôi phải căng mắt ra để nhìn, không nhìn rõ mặt người, bước vào quán là con chó mực(màu đen) nằm phủ phục ngay trước cửa của quán phở, nhưng hình như nó đã quen với khách hàng nên không buồn ngóc đầu dậy, mà mắt chỉ mở ti hí. Ông chủ nhà hàng nói tiếng kinh chưa sõi mời chúng tôi vào ăn phở. Riêng tôi nhìn thấy con chó trong quán phở đã sợ với nhiều lý do khác nhau nên tìm đến một hàng khác thưởng thức bánh cuốn Mèo Vạc. Thôi thì ăn cho đỡ nhớ ăn quà buổi sáng, chứ thật ra mới gần 5 giờ thì cũng chưa muốn ăn. Ngồi trong quán đã nghe thấy tiếng nói cười của đồng bào các dân tộc nơi đây nghe rộn ràng như ngày hội, rồi tiếng lợn kêu eng éc, ụn ịn, tiếng trâu nghé ọ, tiếng ngựa hí vang cả một góc đường phố xen lẫn tiếng gà kêu quàng quạc. Chúng tôi bắt đầu ra chợ. Chao ơi cả một ngã ba phố chợ nơi bày bán trâu, bò, lợn gà đã nhiều, nhưng xa xa vẫn thấy người dân dắt súc vật đang đến chợ, phân của những con súc vật này phóng uế bừa bãi, một mùi nồng nặc rất đặc chưng làm chúng tôi phải nheo mũi. Nhưng vì quá tò mò nên cái mùi đó cũng không ngăn cản được bước chân của chúng tôi để xem người bán người mua trâu, bò, lợn, gà như thế nào…nào thì đàn ông họ cắp nách lợn màu đen khoảng 7 đến 10 kg, các bà, các chị cắp con gà vào nách cái đầu gà ở phía sau, họ đều mặc với trang phục của dân tộc họ, đẹp nhất là các chị váy mền mại tạo nhiều nếp dọc, chân đi tất cao đến quá đầu gối, áo trắng và đầu đội khăn. Tôi hỏi một chị, nhà chị cách chợ bao nhiêu cây số, 15 km à, chúng cháu phải đi từ 2 giờ sáng, rồi gần đến chợ, chúng cháu thay váy áo và đi tất vào mới đẹp và sạch sẽ được như thế này. Thế cháu đi bán gì, chúng cháu không bán cái gì mà chỉ đi chơi chợ thôi. Chị đi cùng chúng tôi cho chúng tôi biết, chợ không những giao thương hàng hoá mà chợ còn là một ngày hội nữa, các chàng trai, cô gái đến chợ cũng là để tìm bạn tình, nhiều người đi chợ nên vợ nên chồng đấy anh ạ. Do vậy, họ rất háo hức chờ đến phiên chợ, người dân khắp nơi mang theo những con vật hay hàng hoá khác đem bán để lấy tiền mua thức ăn, đồ dùng sinh hoạt, quần áo mới, tìm bạn để giao duyên, họ không vội vàng, tất bật như chợ quê miền xuôi. Họ không giao bán, nếu ai hỏi thì trả lời, thuận mua vừa bán chứ không có kì kèo, thêm bớt. Chúng tôi gặp một chị cắp nách một con gà mái, để phần mồng con gà ra phía trước, tôi hỏi bao nhiêu tiền, chị nói 100 ngàn, trả nhiều hơn không bán, ít hơn cũng không, bán được là chồng lấy 20 ngàn uống rượu.


(Ảnh: Hà Kế Vinh)


Cảnh ngồi uống rượu cùng nhau trò chuyện của những người dân tại một phiên chợ Mèo Vạc. (Ảnh: VOV)


Nơi bán trâu, bò, lợn... thì đặc trưng hơn, ngoài cái mũi được ngửi mùi phân, chúng tôi còn được nghe tiếng mõ rung lên từ những chiếc lắc được đeo vào cổ của những con trâu, bò. Người mua về thịt, người mua về để làm sức kéo, chúng tôi quan sát cách người ta chọn một con trâu tốt để về làm sức kéo, hoặc về làm giống cho tái tạo đàn trâu. Tò mò, tôi hỏi một ông ở dưới xuôi lên đây đang chọn trâu mua. Chào ông, thế nào là con trâu đạt yêu cầu. Ông cười có vẻ đắc ý, các chú dân phố phường nên không biết được đâu, tôi làm nghề mua trâu bò để về quê bán lại cho người cần. Nếu là trâu bò để lấy thịt thì dễ thôi, nhưng chọn những con trâu tốt thì cần phải có kinh nghiệm, con trâu có ngoại hình cân đối, khối lượng lớn, trông vạm vỡ, khoẻ mạnh; đầu và cổ to, rắn chắc; vai rộng; bụng thon gọn, mông rộng; bốn chân to, khoẻ; móng chân khít. Bộ phận sinh dục cân đối. Các tiêu chuẩn chọn như trên là kinh nghiệm thực tiễn nhiều năm nay của tôi đấy. Được tận mắt chứng kiến xem người mua, người bán những con trâu, bò, lợn gà cắp nách, đó cũng là một trải nghiệm thú vị khi đến với chợ phiên Mèo Vạc này. Lang thang ngắm nghía mọi người và hàng hoá, chúng tôi đến khu bán rượu ngô, mà theo tôi là rất đặc sắc vì không những rượu làm từ hạt ngô được trồng ở giữa khe của những tảng đá có những vạt đất trên cao nguyên đá này, mà thú vị hơn của người bán và người mua, đến cách nếm rượu của người mua để chọn cho mình rượu nào vừa khẩu vị. Chúng tôi càng ngạc nhiên hơn, bởi chỉ có các chị, các bà dân tộc đi bán, họ xếp hai hàng dài, nào can to, can nhỏ, để một lối đi ở giữa, mà người đi mua chỉ có đàn ông, người nhỏ thó, thấp bé nhẹ cân, quần áo một màu xanh đen rộng lắm, cái đũng quần đến đầu gối. Tôi nhớ, quần loe cái mốt mấy thập niên về trước được người dân Sài Gòn mặc còn gọi quần này bằng "cụ", đầu đội mũ cũng màu xanh đen như cái nồi úp lên đầu. Tôi để ý theo dõi họ mua bán như thế nào, người mua rượu được nếm thử, nếm thoải mát mà mặt người bán vẫn không thay đổi, họ giót ra một cái bát nhỏ một ít rượu, người đàn ông cầm bát ngửa mặt lên trời, ực một hớp, mắt lim dim, chớp chớp mắt liên hồi, mồn chụm lại, vẩu ra kêu chẹp chẹp, cứ thế họ đi hết người bán rượu này đến người bán rượu khác, cuối cùng họ cũng mua được một chai, nhưng lúc này người đàn ông đó đã chếnh choáng say. Tôi cảm nhận được mùi rượu thơm lừng, và chính mùi thơm đó tôi cũng nếm thử rồi tôi cũng mua mấy chai góp vui vào cái quán được dựng sơ sài có đến khoảng 7, 8 thanh niên đang uống, họ uống suông không có thức nhắm, chúng tôi cũng làm vài bát thử xem sao. Ngon, nồng độ nhẹ, êm dịu nhưng say. Hòa mình vào chợ phiên Mèo Vạc. Chả cần quen thân hay không nhưng mua bán xong mời nhau chén rượu, vậy là thành bạn rồi.

Tìm hiểu thì được biết rượu ở đây là rượu ngô do đồng bào Mông tự cất theo kinh nghiệm thủ công. Rượu có mùi thơm đặc trưng, nồng độ vừa phải, không quá nặng cũng không quá nhạt, uống thấy êm dịu, không đau đầu, mệt người, giá thì từ 20 đến 25 ngàn một lít. Họ đựng vào các can màu trắng 5 lít hoặc 10 đến 10 lít. Nếu như khu bán ra súc phải nheo mũi, nhiều khi phải lấy bàn tay che vào mũi, thì đến nơi bán rượu lại được ngửi mùi thơm của rượu, được nhìn thấy cái bộ mặt nhỏ thó, hiền lành, quần áo rộng thùng thình như ngoại cỡ, chân nọ đá chân kia, miệng lắp bắp vì rượu, đã cho chúng tôi thấy cuộc sống này trở nên vi diệu thế nào. Tôi hỏi một chị bán rượu, chị người dân tộc nào? với giọng nghe lơ lớ, dân tộc Mông. Rượu này mua ở đâu đem bán? Ơ nhà tự nấu chứ. Rồi anh chị bạn đi cùng tôi cho biết: Rượu được sản xuất theo cổ truyền dân tộc Mông tại xóm Ha Ía, xã Cán Chu Phìn, huyện Mèo Vạc. Rượu ngô từ lâu đã là đặc sản của đồng bào dân tộc các huyện vùng Cao nguyên đá tỉnh Hà Giang. Rượu ngô mang nhiều giá trị về văn hóa, thổ nhưỡng, là thức uống bản địa phổ biến của đồng bào. Nấu rượu ngô đã trở thành thú vui và là nét văn hóa đậm màu bản sắc của đồng bào dân tộc nơi đây. Để có một vò rượu thơm ngon, người Mông há Ía nấu rượu bằng chõ gỗ, hạt ngô được ủ với những quả men được làm từ các cây lá, khi nấu bằng củi và nước đã được lấy từ một hang nước trong núi trong vắt và mát lạnh. Ở đây hầu như quanh năm khô hạn, người dân vất vả với từng hốc đá tai mèo, để gieo những hạt ngô giống, nhưng ông trời không phụ với nỗi nhọc nhằn, sự chịu thương chịu khó của đồng bào nơi đây. Những nương ngô xanh tốt và năng suất thu hoạch cao. Theo giới thiệu của mọi người thì nấu rượu ngô rất cầu kỳ, họ lấy nước và củi cách bản vài ba cây số, họ nấu chín ngô, ủ men lá, một loại men ít độc tố, rồi chưng cất theo kinh nghiệm thủ công mới cho ra những giọt rượu thơm ngon, đậm đà. Rượu có hương thơm dịu, vị nồng. Người Mông, hầu như nhà nào cũng nấu rượu ngô, rượu được cho vào chum to, rượu để càng lâu càng tốt mới hết độc tố, họ vừa đem bán lấy tiền mua quần áo, dụng cụ gia đình và thực phẩm và cũng vừa để dùng và đãi khách quý mỗi khi khách đến nhà.

Chúng tôi tiếp tục vào các dãy hàng khác, gặp ngay một anh dân tộc đang đun và bán thắng cố, một chảo rất to, củi lửa luôn cháy đỏ rực, chảo sôi sùng sục, xung quanh chảo có khoảng 5 người đàn ông, mỗi người một chậu nhựa loại nhỏ, một cái muôi bằng gỗ. Người có tiền thì mua cả nước và cả cái, người ít tiền thì chỉ mua nước thôi, họ đem mèn mén làm từ ngô ra để trên mặt đất được lát gạch nhưng xung quanh vẫn nhiều xương của gia súc được vứt vương vãi từ phiên chợ trước, tôi để ý họ ăn thế nào, trước hết họ cho một muỗng mèn mén vào miệng, xong họ múc một muỗng nước để cho trôi mèn mém , thêm miếng thắng cố và tợp một ngụm rượu, cứ thế khi ăn xong là họ say bí tỷ, có người lăn quay ra nằm không cựa quậy, còn lại chân đi lảo đảo ra gốc cây là nằm còng queo tại đó. Xế trưa khi ông mặt trời đứng bóng là các bà vợ cũng bán mua xong những thứ cần thiết, và một nhiệm vụ rất độc đáo mà tôi chưa gặp ở nơi nào miền xuôi hay các đô thị có được, họ đi tìm chồng của họ, anh chồng cầm đuôi con ngựa, trên lưng ngựa chị để lỉnh kỉnh nào gạo, muối, rau...và chị dắt đi, anh chồng đầu vẫn ngẹo sang một bên tay bám chặt vào đuôi ngựa lảo đảo bước theo. Đôi khi say quá chị để ông chồng nằm khèo ở gốc cây rồi lấy nước lau mặt và quạt mát cho chồng đến khi tỉnh rượu mới về. Thậm chí cho chồng nằm vắt vẻo trên lưng ngựa. Tuy nhiên, bên cạnh những người đàn ông uống rượu và ăn thắng cố một mình. Tôi cũng thấy có gia đình quây quần bên nhau sau khi vợ đã bán và mua được sản phẩm cần thiết thì cả gia đình quây quần bên chiếc bàn với bát thắng cố nghi ngút khói, với tiếng " keng" chạm bát rượu và tiếng nói cười mãm nguyện. Hình ảnh những đôi vợ chồng cụng nhau chén rượu, húp sụp bát thắng cố và nở nụ cười hạnh phúc nhìn nhau là tôi thấy thật sự là tuyệt vời. Hạnh phúc đôi khi chỉ cần có thế thôi là đủ. Họ sống thật đơn giản, mộc mạc và chân tình. Phiên chợ, những chàng trai, cô gái gặp nhau, quây quần bên chiếc bàn đơn sơ, với những bát rượu ngô không thức nhắm. Với bao câu chuyện, họ hỏi thăm nhau đủ thứ về cuộc sống, về mùa màng, về con cái, với những cặp mắt nhìn nhau đắm đuối của các chàng trai, cô gái đến tuổi trăng tròn, với những tiếng cười mãn nguyện mà trong lòng tôi xốn xang của một thời trai trẻ.

Nói đến món mèn mén, tôi nói với anh bạn là muốn ăn xem ngon đến mức độ nào. Anh bạn điện thoại ngay về nhà hàng đề nghị bữa chiều tối nay phải có món mèn mén đấy nhé, mà đãi khách Hà Nội lên nên nhà hàng phải đồ làm hai lần chứ một lần là các bác không ăn được đâu. Chiều tối hôm đó ở một nhà hàng phải nói là sang trọng, các món ăn dân tộc được dọn đặt lên mâm trong đó có món mèn mén nấu từ ngô vàng ươm. Một phen nhớ đời khi tôi múc một thìa mèn mén đưa vào miệng, nó rất khó nuốt, đáng lẽ phải húp một chút nước xong mới ăn và khi mèn mén đã vào miệng lại húp nước thì mới trôi. Thế nhưng tôi không làm như thế, mà là lần đầu tiên được ăn nên nghẹn phải nói trắng mắt ra, nghẹt thở, tức ngực. Trong đời có ai bị nghẹn khoai lang chưa, món này còn nghẹn gấp nhiều lần, rồi tôi húp liên tục mấy bát nước canh thập cẩm ngon, ngọt nên rồi cũng qua, tôi phải ra ngoài ưỡn ngực và đấm vào ngực thùm thụp cho đỡ tức ngực. Đấy là món ăn để đời đấy. Thực ra người dân tộc sống chủ yếu bằng ngô, mà ngô thì rất ngon và bổ, họ ăn như mình ăn cơm hàng ngày, còn tôi lần đầu tiên trong cuộc đời, đấy cũng là một trải nghiệm thú vị. Đã đi chợ thì cũng phải khám phá cho hết văn hoá phiên chợ vùng cao này chứ. Các món quà ăn ở đây cũng đủ loại, phải kể đến nướng bánh ngô tại chỗ, bánh ngô màu trắng đục thơm ngon. Quán hàng phở thì trong chợ cũng có, ngay cổng chợ cũng có, vài ba quán. Trong chợ còn có mái che chứ cổng chợ thì không, họ kê mấy cái bàn bằng gỗ đã cũ, khoảng vài chục bát tô miệng rộng được người chủ quán cho bún phở ra bát, rồi miếng thịt lợn, dồi lợn,... được xếp lên trên, ai mua họ chỉ cần múc nước dùng tại một cái chảo đun nóng, nhưng làm gì nó sôi sùng sục như quán phở Hà Nôi, cũng chỉ khoảng 80 độ, đổ vào bát là có ngay một tô phở. Nhưng tôi vẫn dùng mình nhất là hàng cháo lòng, tiết canh. Tiết lợn được đựng đầy vào hai thùng bằng tôn đã ngả màu, thịt lợn họ băm nhỏ trộn gia vị để một chậu. Lúc tôi đến có hai người đàn ông dân tộc chắc cũng ngoài 40 tuổi, bà bán hàng múc một muỗng thịt đã băm sẵn cho vào bát như bát đựng phở, rồi múc mấy muỗng tiết đổ vào bát có thịt, họ ăn và húp tiết, tiết đỏ au quanh miệng, tôi nhìn thấy rất ngạc nhiên. Họ ăn tiết canh không giống như tiết canh ở miền xuôi là phải đông đặc, khi ăn vắt chanh rồi lấy thìa múc từng miếng. Tôi hỏi, các anh ăn có ngon không? Ái chà chà, ngon lắm, đặc sản đấy, họ uống rượu nhiều lắm. Tôi nói đùa với ông bố vợ: chắc cái con "virus liên cầu khuẩn" nó say rượu nên cũng chả làm gì được mấy bác dân tộc này. Cụ cười khà khà vẻ thích thú.

Đang cảm thấy sợ vì bát tiết canh thì chúng tôi nhìn thấy một chị ăn mặc như người dân tộc Mông, dáng cao, da trắng ngần, mặt đẹp như búp bê. Trên vai gùi một giỏ làm bằng tre đan, gọi là giỏ chứ nó to lắm, chị đặt cái giỏ to xuống, chúng tôi đến cũng có lý do là ngắm và tán tỉnh người đẹp chút cho vui. Chị nhìn thấy tôi, tôi chưa kịp chào thì chị liếc mắt mỉn cười, em chào các anh chị ạ, giọng chị trong trẻo, tròn vành rõ chữ chứ không lơ lớ như các chị người dân tộc. Tôi cất giọng, chào người đẹp, người đẹp dân tộc gì? Em dân tộc kinh ạ, Ơ các anh chị thấy em ăn mặc kiểu này nên các chị các anh lầm tưởng rồi. Mà chị mặc váy, áo màu trắng nên chị đã trắng lại càng trắng hơn, chị xinh đẹp thật. Chị bán cái gì vậy? em bán xôi ngũ sắc ạ, rồi chị mở nắp cái giỏ ra, lật tấm vải và lá như lá chuối, mùi thơm nức, khói bốc lên ngùn ngụt, nóng hôi hổi. Xôi nấu bằng gạo nương và màu bằng lá cây được người dân tộc triết xuất ra, hạt xôi to mọng, xanh, đỏ, trắng, vàng... đủ 5 màu gọi là xôi ngũ sắc. Chị vừa gói vừa nói chuyện, em là gái Tuyên Quang đấy các anh chị ạ, lấy chồng là bộ đội, anh quê Yên Bái là sỹ quan ban chỉ huy quân sự huyện, em làm giáo viên dạy cấp 1, ngày nghỉ em bán xôi làm thêm tăng thu nhập. Chị đẹp, tôi lại nhớ đến câu: Chè Thái, gái Tuyên (Tuyên Quang), rồi chả biết chị nói chuyện cuốn hút thế nào mà chúng tôi mua đến 20 gói xôi. Các cụ nói chẳng sai: chết về gái đẹp mà. Tạm biệt chị, ai cũng trầm trồ khen chị vừa đẹp lại có duyên và nói năng lưu loát. Riêng tôi cho đến tận bây giờ vẫn nhớ đôi mắt chị long lanh, ươn ướt liếc chúng tôi khi mới gặp, nếu chàng trai nào chưa có vợ chắc là "tình yêu sét đánh". Lạc vào khu bán quần áo, nhất là những bộ váy rực rỡ sắc màu dành cho người Mông mới thấy phấn chấn. Trang phục của người Mông sặc sỡ nhất là chân váy. Bình thường một chân váy của phụ nữ Mông nếu làm bằng tay chắc cả năm mới xong nên giờ đây hàng bán sẵn rất phổ biến nên phụ nữ cũng trưng diện hơn. Nhìn chị em ướm ướm, thử thử trang phục mà cũng thấy vui lây. Chúng tôi rất thích thú khi bước chân vào khu vực bán trang phục, phụ nữ đến chợ mặc rất đẹp. Mỗi người một màu sắc tạo nên một không gian chợ phiên rực rỡ sắc màu, họ e thẹn cúi đầu bẽn lẽn quay mặt đi. Đôi má ứng hồng rất duyên của người thiếu nữ nơi đây. Những bộ trang phục của người phụ nữ ở vùng cao núi đá cũng đã thấy cả một thế giới đượm sắc hương. Hoà mình vào chợ phiên Mèo Vạc, chúng tôi thật sự phấn chấn về văn hoá chợ phiên ở đây, người dân bản địa nơi đây thể hiện tính chân chất, thật thà đến ngây ngô, nhiệt tình và ít nói, chúng tôi cảm thấy cuộc sống này ở đâu cũng rất vi diệu. Ông bố vợ tôi nói: nếu còn sức khoẻ thì nên đi, đi đến thật nhiều nơi để cảm nhận cuộc sống thật phong phú này, khi già yếu không đi được nữa thì kể lại cho mọi người nghe hoặc viết lại những kỉ niệm đó để những người chưa có điều kiện đến biết được tổ quốc mình thật đẹp, tình người chan chứa với tấm lòng cởi mở, chân tình.

Nắng đã chếch đỉnh đầu, chắc hơn 12 giờ, lác đác có người đã rời chợ, chúng tôi tạm biệt chợ phiên, hẹn có dịp tôi sẽ đến lần nữa. Tôi hỏi anh lái xe, trên này có bài hát nào về Mèo Vạc không? Có anh ạ. Em mở đĩa ra anh nghe nhé: "Tôi về thăm Mèo Vạc một chiều đông, huyện xa xôi đứng đầu nơi biên cương...Đá trước, đá sau, rừng núi đá nuôi bao người khôn lớn, sống trên đá chết nằm trong đá..." nghe tiếng hát của ca sỹ cất lên mà trong tôi tâm trạng buồn vui lẫn lộn, tôi chỉ mong sao đời sống của các đồng bào dân tộc ngày một tốt lên, những nét đẹp văn hoá nơi đây được giữ gìn và phát triển. Tôi thầm nghĩ, nếu sau này có điều kiện và sức khoẻ, tôi sẽ lên chợ phiên một lần nữa. Tạm biệt Mèo Vạc thân yêu./.

Tản văn của Hà Kế Vinh

Tin liên quan

Tin mới hơn

Gia Lai: Người dân làng Canh Tiến đón Tết xuân trong niềm vui có điện lưới quốc gia

Gia Lai: Người dân làng Canh Tiến đón Tết xuân trong niềm vui có điện lưới quốc gia

LNV - Làng Canh Tiến, xã Canh Vinh - nơi từng chìm trong bóng tối của ánh đèn dầu và những tấm pin mặt trời chập chờn, mùa xuân năm Bính Ngọ 2026 là mùa xuân đầu tiên bà con làng Canh Tiến đón Tết Nguyên đán trong niềm vui có điện lưới quốc gia. Ánh điện lưới quốc gia bừng sáng không chỉ thắp lên từng nếp nhà, mà còn mở ra nhịp sống mới rộn ràng, đủ đầy và tươi sáng.
Gia Lai: Khu tái định cư An Quang Đông gấp rút hoàn thành đón người dân ăn Tết

Gia Lai: Khu tái định cư An Quang Đông gấp rút hoàn thành đón người dân ăn Tết

LNV - Giữa nắng gió miền Trung sau những ngày mưa lũ triền miên, dự án Khu tái định cư di dời các hộ thuộc khu vực phía Đông đường ven biển ở thôn An Quang Đông, xã Đề Gi, tỉnh Gia Lai, dành cho người dân bị ảnh hưởng nặng nề bởi bão số 13 đang dần hiện lên với những gam màu tươi sáng, gọn gàng và vững chãi.
Xương khớp gia truyền Bà Lão bốc thuốc trị bệnh cứu người

Xương khớp gia truyền Bà Lão bốc thuốc trị bệnh cứu người

LNV - Trong nhịp sống hiện đại ngày nay luôn luôn thay đổi về khí hậu, những diễn biến phức tạp về thời tiết. Thực phẩm ăn uống có nhiều hoá chất nên con người ngày càng quan tâm hơn đến sức khoẻ và giá trị cuộc sống an lành, thì việc tìm lựa chọn những phương pháp trị liệu bệnh tận gốc bền vững theo tinh hoa y học cổ truyền dân tộc, đã và đang được người dân tin tưởng.
Cơ sở chăm sóc sức khỏe công nghệ cao – giải pháp đả thông kinh lạc, thải độc hiệu quả

Cơ sở chăm sóc sức khỏe công nghệ cao – giải pháp đả thông kinh lạc, thải độc hiệu quả

LNV - Trong bối cảnh đời sống hiện đại ngày càng nhiều áp lực, các bệnh lý liên quan đến xương khớp, tuần hoàn máu, cao huyết áp và rối loạn chuyển hóa đang có xu hướng gia tăng, việc tìm kiếm những giải pháp chăm sóc sức khỏe chủ động, an toàn và bền vững trở thành mối quan tâm của đông đảo người dân.
Người nhạc sỹ “Săn” B52

Người nhạc sỹ “Săn” B52

LNV - Khi tổ khúc “Hạt gạo, Hạt vàng” vang lên, đã gây xúc động lớn lao trong thính phòng. Cuộc đời người nông dân một nắng hai sương được hiện lên trong từng làn điệu âm thanh thánh thót. Với thành công này, không lâu sau nhạc sĩ Võ Vang đã được trao giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật năm 2022 vì nhữn cống hiến cho âm nhạc và quân đội.
Gia Lai: Chính quyền An Nhơn Bắc đồng hành cùng người trồng mai vào vụ Tết

Gia Lai: Chính quyền An Nhơn Bắc đồng hành cùng người trồng mai vào vụ Tết

LNV - Những ngày đầu năm mới 2026, giữa làn gió mùa đông bắc bắt đầu se lạnh, làng mai An Nhơn Bắc, tỉnh Gia Lai rộn ràng bước vào mùa tất bật nhất trong năm. Trên những triền đất quen thuộc, từng vườn mai xanh mướt được hồi sinh mạnh mẽ sau trận bão, lũ lịch sử tháng 11/2025. Nụ mai e ấp, cành non vươn mình trong nắng mới, mang theo bao hy vọng về cái Tết đủ đầy cho người trồng mai.

Tin khác

Chuyện nhà “ Hải sản” ở xóm Đồng

Chuyện nhà “ Hải sản” ở xóm Đồng

LNV - Xóm Đồng thôn An Khoái (xã Thanh Miện, thành phố Hải Phòng) vốn là một mảnh đất thuần nông, nơi tiếng gà trưa và tiếng lạch cạch của xưởng may đôi khi là thanh âm chủ đạo. Thế nhưng, vài năm trở lại đây, bầu không khí xóm nhỏ bỗng trở nên “mặn mòi” hơn hẳn, không phải vì gió biển thổi về, mà bởi sự xuất hiện của một gia đình “hải sản” đầy thú vị ngay cạnh nhà tôi.
Hà Nội ra mắt tour trải nghiệm “Hà Nội - chạm miền ký ức“, bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa

Hà Nội ra mắt tour trải nghiệm “Hà Nội - chạm miền ký ức“, bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa

LNV - Chiều 27/12, tại Đền Quán Thánh, Sở Du lịch Hà Nội phối hợp với UBND phường Ba Đình ra mắt tour trải nghiệm “Hà Nội - chạm miền ký ức” thuộc dự án Tuyến tàu điện số 6, một sản phẩm du lịch nhằm bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa, lịch sử của Hà Nội.
Trung tâm Bảo vệ quyền tác giả âm nhạc Việt Nam: Dấu ấn một năm nỗ lực bảo vệ giá trị sáng tạo

Trung tâm Bảo vệ quyền tác giả âm nhạc Việt Nam: Dấu ấn một năm nỗ lực bảo vệ giá trị sáng tạo

LNV - Sáng 12/01/2026, tại Hà Nội, Trung tâm Bảo vệ quyền tác giả âm nhạc Việt Nam (VCPMC) đã long trọng tổ chức Lễ tổng kết hoạt động năm 2025. Buổi lễ cũng là dịp tổng kết, đánh giá, nhìn lại chặng đường một năm hoạt động của VCPMC trong công tác quản lý, khai thác và bảo vệ quyền tác giả âm nhạc, đồng thời khẳng định vai trò quan trọng của VCPMC trong hệ sinh thái công nghiệp văn hóa và sáng tạo của Việt Nam.
“Chiến dịch Quang Trung” mang đến mùa xuân từ những ngôi nhà mới

“Chiến dịch Quang Trung” mang đến mùa xuân từ những ngôi nhà mới

LNV - Những ngày đầu năm mới 2026, khi gió mùa đông bắc vẫn còn se sắt trên vùng đất từng oằn mình bởi bão lũ, tại xã Tuy Phước Đông và xã Tuy Phước (tỉnh Gia Lai), niềm vui đang lan tỏa trong từng ngôi nhà mới.
Đắk Lắk: Tu bổ, phục hồi di tích Tháp Nhạn

Đắk Lắk: Tu bổ, phục hồi di tích Tháp Nhạn

LNV - Phó Thủ tướng Chính phủ Mai Văn Chính vừa ký Quyết định số 2838/QĐ-TTg phê duyệt nhiệm vụ lập Quy hoạch bảo quản, tu bổ, phục hồi di tích kiến trúc nghệ thuật quốc gia đặc biệt Tháp Nhạn, tỉnh Đắk Lắk.
Bánh kẹo Bảo Minh khẳng định thương hiệu quốc gia với những dấu ấn nổi bật năm 2025

Bánh kẹo Bảo Minh khẳng định thương hiệu quốc gia với những dấu ấn nổi bật năm 2025

LNV - Trải qua hơn ba thập kỷ phát triển, Công ty Cổ phần Bánh mứt kẹo Bảo Minh đã trở thành một trong những thương hiệu tiêu biểu của ngành ẩm thực truyền thống Việt Nam. Năm 2025 là một năm đánh dấu chặng đường phát triển, cho thấy nỗ lực đổi mới của đơn vị trong việc gìn giữ và lan tỏa giá trị ẩm thực dân gian.
Thức quà quê tinh túy từ đôi bàn tay người phụ nữ Bình Gia

Thức quà quê tinh túy từ đôi bàn tay người phụ nữ Bình Gia

LNV - Không chỉ là những món bánh dân dã quen thuộc, bánh ngải, bánh rợm, bánh đúc… qua đôi bàn tay khéo léo của người xã Bình Gia, Lạng Sơn đã trở thành tinh hoa ẩm thực, gói trọn hương vị thiên nhiên và bản sắc văn hóa núi rừng xứ Lạng.
Vẻ đẹp cổ kính đình Đồng Kỵ

Vẻ đẹp cổ kính đình Đồng Kỵ

LNV - Nằm giữa vùng Kinh Bắc giàu truyền thống, đình Đồng Kỵ (Bắc Ninh) vẫn giữ được vẻ cổ kính qua nhiều lần trùng tu, trở thành không gian sinh hoạt văn hóa tín ngưỡng của người dân và điểm đến thu hút du khách. Kiến trúc độc đáo, hiện vật quý cùng lễ hội rước pháo nổi tiếng tạo nên sức hấp dẫn riêng cho di tích lịch sử đặc biệt này.
Gia Lai: Những dấu ấn nổi bật trong thu hút đầu tư năm 2025

Gia Lai: Những dấu ấn nổi bật trong thu hút đầu tư năm 2025

LNV - Năm 2025 đánh dấu bước chuyển quan trọng trong thu hút đầu tư của tỉnh Gia Lai, khi các chỉ tiêu chủ yếu đều đạt và vượt kế hoạch trong bối cảnh nền kinh tế còn chịu tác động của suy giảm chung và những bất ổn toàn cầu. Với cách tiếp cận chủ động, có trọng tâm và đồng bộ từ xúc tiến đến cải cách thủ tục hành chính, Gia Lai từng bước khẳng định vị thế là điểm đến đầu tư mới ở khu vực Tây Nguyên.
Sức sống của di sản Chiêng Mường và Ngũ âm Khmer

Sức sống của di sản Chiêng Mường và Ngũ âm Khmer

LNV - Không gian phố cổ Hà Nội những ngày này trở nên đặc biệt hơn khi âm thanh của Chiêng Mường và nhạc Ngũ âm Khmer vang lên giữa khu trưng bày văn hóa. Hoạt động giới thiệu hai loại hình di sản văn hóa phi vật thể tiêu biểu đã mang lại một trải nghiệm sống động, đưa công chúng đến gần hơn với những giá trị tinh thần sâu sắc của cộng đồng người Mường và Khmer.
Hội Âm nhạc Hà Nội tổng kết công tác hoạt động năm 2025

Hội Âm nhạc Hà Nội tổng kết công tác hoạt động năm 2025

LNV - Sáng 26/12, tại Nhà văn hóa Đống Đa (22 Đặng Tiến Đông, Hà Nội), Hội Âm nhạc Hà Nội đã tổ chức Hội nghị tổng kết hoạt động năm 2025 và triển khai phương hướng, nhiệm vụ năm 2026.
KỲ 5: CHÙA HƯƠNG - MỘT DI SẢN VĂN HÓA GIỮA NHỊP SỐNG ĐƯƠNG ĐẠI

KỲ 5: CHÙA HƯƠNG - MỘT DI SẢN VĂN HÓA GIỮA NHỊP SỐNG ĐƯƠNG ĐẠI

LNV - Khép lại hành trình khám phá Chùa Hương, từ miền đất địa linh Hương Sơn, đời sống làng xã cổ truyền, quần thể danh thắng “Nam thiên đệ nhất động”, đến Lễ hội Chùa Hương, có thể khẳng định: Chùa Hương là một di sản văn hóa giữa nhịp sống đương đại, là biểu tượng trong văn hóa tâm linh của người Việt.
KỲ 4: LỄ HỘI CHÙA HƯƠNG TRONG TÂM THỨC NGƯỜI DÂN ĐẤT VIỆT

KỲ 4: LỄ HỘI CHÙA HƯƠNG TRONG TÂM THỨC NGƯỜI DÂN ĐẤT VIỆT

LNV - Không giống bất kỳ lễ hội nào khác trên đất nước Việt Nam, Lễ hội Chùa Hương không chỉ diễn ra trong vài ngày hay một tuần, mà kéo dài suốt cả mùa xuân, như một dòng chảy văn hóa liên tục, bền bỉ, thấm sâu vào đời sống tinh thần của người Việt. Ở đó, lễ hội là một “di sản sống”, nơi tín ngưỡng, sinh hoạt cộng đồng, cảnh quan thiên nhiên và nhịp sống đương đại cùng tồn tại, đối thoại và chuyển hóa không ngừng.
KỲ 3: CHÙA HƯƠNG - “NAM THIÊN ĐỆ NHẤT ĐỘNG”

KỲ 3: CHÙA HƯƠNG - “NAM THIÊN ĐỆ NHẤT ĐỘNG”

LNV - Nếu Hương Sơn là miền đất địa linh hun đúc qua hàng triệu năm địa chất và hàng nghìn năm lịch sử, nếu con người Hương Sơn là chủ thể văn hóa bền bỉ giữ gìn hồn cốt làng quê giữa biến thiên thời đại, thì quần thể Chùa Hương chính là điểm hội tụ cao nhất của tất cả những giá trị ấy. Ở đó, thiên nhiên, núi non, hang động, suối khe cùng hòa giọng với tiếng chuông chùa, mõ tụng, bước chân hành hương để tạo nên một không gian tâm linh độc nhất vô nhị của Việt Nam.
Từ không gian bản Mường đến sản phẩm du lịch văn hóa bền vững

Từ không gian bản Mường đến sản phẩm du lịch văn hóa bền vững

LNV - Trong khuôn khổ Chương trình giới thiệu, trưng bày di sản văn hóa phi vật thể năm 2025, các nghệ nhân chiêng Mường đến từ Phú Thọ đã mang đến những màn trình diễn đặc sắc, giúp công chúng cảm nhận rõ hơn không gian văn hóa Mường và giá trị của di sản chiêng trong đời sống cộng đồng.
Xem thêm
Mới nhất Đọc nhiều
Gốm Ngọc Phù Lãng:  Linh vật “Ngựa hoan hỉ” thổi sinh khí mới cho Tết cổ truyền 2026

Gốm Ngọc Phù Lãng: Linh vật “Ngựa hoan hỉ” thổi sinh khí mới cho Tết cổ truyền 2026

LNV - Từ nguồn đất đỏ quý của vùng Cung Kiệm, qua bàn tay sáng tạo của thế hệ nghệ nhân trẻ, cơ sở Gốm Ngọc Phù Lãng (Bắc Ninh) đang thổi một diện mạo mới cho gốm truyền thống Kinh Bắc. Đón Tết cổ truyền 2026, đơn vị đã ra mắt linh vật “Ngựa hoan hỉ” cùng
Gia Lai: Người dân làng Canh Tiến đón Tết xuân trong niềm vui có điện lưới quốc gia

Gia Lai: Người dân làng Canh Tiến đón Tết xuân trong niềm vui có điện lưới quốc gia

LNV - Làng Canh Tiến, xã Canh Vinh - nơi từng chìm trong bóng tối của ánh đèn dầu và những tấm pin mặt trời chập chờn, mùa xuân năm Bính Ngọ 2026 là mùa xuân đầu tiên bà con làng Canh Tiến đón Tết Nguyên đán trong niềm vui có điện lưới quốc gia. Ánh điện
Gia Lai: Bidiphar xây dựng thương hiệu bền vững hơn 45 năm hình thành và phát triển

Gia Lai: Bidiphar xây dựng thương hiệu bền vững hơn 45 năm hình thành và phát triển

LNV - Trải qua hơn 45 năm hình thành và phát triển, Công ty Trang thiết bị Dược Bình Định (Bidiphar) đã vươn lên trở thành một trong những thương hiệu dược uy tín hàng đầu cả nước, với sự kiên định lấy chất lượng, khoa học công nghệ và trách nhiệm xã hội
Gia Lai định hình chiến lược phát triển kinh tế đêm, tạo động lực mới cho du lịch và dịch vụ

Gia Lai định hình chiến lược phát triển kinh tế đêm, tạo động lực mới cho du lịch và dịch vụ

LNV - Trong bối cảnh cạnh tranh điểm đến ngày càng gay gắt, phát triển kinh tế ban đêm đang trở thành xu hướng tất yếu của nhiều địa phương trên cả nước. Với tầm nhìn dài hạn, tỉnh Gia Lai đã ban hành Kế hoạch phát triển kinh tế ban đêm, coi đây là một tr
Gia Lai: Khu tái định cư An Quang Đông gấp rút hoàn thành đón người dân ăn Tết

Gia Lai: Khu tái định cư An Quang Đông gấp rút hoàn thành đón người dân ăn Tết

LNV - Giữa nắng gió miền Trung sau những ngày mưa lũ triền miên, dự án Khu tái định cư di dời các hộ thuộc khu vực phía Đông đường ven biển ở thôn An Quang Đông, xã Đề Gi, tỉnh Gia Lai, dành cho người dân bị ảnh hưởng nặng nề bởi bão số 13 đang dần hiện l
Giao diện di động