Thứ sáu, 11-11-2022 | 14:03GMT+7

Chùm thơ Nguyễn Văn Lưu

LNV - Tạp chí Làng nghề Việt Nam trân trọng giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ của tác giả Nguyễn Văn Lưu.
TÌNH YÊU CHU ĐẬU

Ai cũng bảo rằng thương
Yêu rất nhiều Chu Đậu
Đi xa em vẫn nhớ
Mỗi khi mùa xuân về
Năm trăm năm xa quê
Từ biển sau xa tít
Từ xứ người mù mịt
Gốm thiêng vẫn tìm về
Ai cũng bảo nhớ quê
Mà sao không thương nổi
Hay quê mình chật chội
Không chứa nổi tình yêu
Ồ! Tình yêu, tình yêu
Như cánh diều gặp gió
Như lá thư bỏ ngỏ Không thốt nổi lời yêu.

LÀNG GỐM CỔ

Đêm đã cuộn tròn sự giàu có vào trăng
Con đường vào làng cong vô gồm có
Đất nhảy múa, đất nhào nặn lứa
Lửa nhảy múa, lửa hun đốt nước

Nước nhảy múa, nước đổ đầy lỏng gốm
Đêm là vò gốm dốc ngược
Rượu chảy ra từ trăng.

BÚT HOA

Hôm qua cầm cuốc cầm cày
Hôm nay cầm bút đong đầy niềm thương
Dịu dàng dáng mẹ quê hương
Cây đa đầu xóm con đường thân quen
Dòng sông in bóng hình em
Thương yêu nét vẽ hiện trên gốm này.

Lọ & Trà

Lọ ở mãi sông Lục Đầu
Trà ta thì ở tận đâu Suối Giàng
Trà ưu nóng bỏng đa mang
Lọ em vẫn cứ nhẹ nhàng chiều thôi
Ngân nga gió nước mây trời
Ưu tiên phiền muộn đầy vơi tháng ngày
Hương trời sắc nước ngất ngây
Lọ trà duyên nợ xum vầy sớm hôm.

Hồn Việt đất quê

Vẫn là hồn Việt đất quê
Vẫn là mưa nắng dãi dề đó em
Vẫn là hoa cúc hoa sen
Vẫn là bờ duối dế mèn vuốt râu
Vẫn là ông lão ngồi câu
Vẫn là thằng bé chăn trâu thả diều V
ẫn là đồng ruộng phì nhiêu
Cánh cò bay lả sớm chiều quê hương
Vẫn là đất mẹ thân thương
Thả hồn vào gốm thương trường Đông
Tây Vẫn làn gió mát áng mây
Vẫn là hương bưởi từ đây gọi về
Vẫn là Chu Đậu đất quê
Mà nghe Sát Thát vọng về ngàn năm.

Bình hoa lam

Chúng tôi là khách của thời gian ghé thăm Chu Đậu
Câu chuyện về người năm trăm năm trước
Phủ lên ngày như một lớp men trong mượt đằm sâu
Mười bằng hoa văn vẽ lam trên gốm
Triều đại thăng trầm theo dây lá hình sin
Hoa phù dung không ngậm bóng tối tươi đến tận bây giờ
Những cánh sen nở đầy không gian gốm
Máu của chúng tôi đang chuyển màu lam.